Cô Thảo – Người Nữ Thanh Niên Xung Phong Trên Đường Trường Sơn
Năm 1954, cô Thảo là một nữ thanh niên xung phong mới mười tám tuổi. Dù tuổi đời còn trẻ, cô đã tình nguyện rời quê hương để tham gia phục vụ kháng chiến. Công việc của cô là cùng đồng đội sửa đường, vận chuyển lương thực và bảo đảm cho những đoàn quân đi qua an toàn.
Con đường mà cô Thảo phụ trách nằm giữa vùng rừng núi hiểm trở. Ban ngày, máy bay địch thường xuyên dò tìm và ném bom phá đường. Vì vậy, công việc chủ yếu diễn ra vào ban đêm. Dưới ánh trăng mờ, cô cùng các chị em san đất, lấp hố bom và dựng lại những đoạn đường bị phá hỏng.
Một đêm, sau một trận bom lớn, một đoạn đường quan trọng bị sạt lở. Đoàn xe chở lương thực sắp đi qua nhưng không thể tiếp tục. Cô Thảo cùng mọi người lập tức mang cuốc xẻng ra sửa chữa. Đất đá rất nặng, bàn tay ai cũng trầy xước, nhưng không một ai bỏ cuộc.
Gần sáng, con đường đã được khôi phục. Những chiếc xe chở hàng tiếp tục lăn bánh. Người lái xe cảm ơn nhóm thanh niên xung phong và nói rằng nếu không có họ, nhiệm vụ sẽ bị chậm trễ.
Cô Thảo chỉ mỉm cười. Với cô, mỗi mét đường được giữ vững cũng là một phần đóng góp cho chiến thắng chung.
Sau chiến tranh, cô trở thành một kỹ sư giao thông. Suốt cuộc đời, cô vẫn nhớ những năm tháng tuổi trẻ giữa núi rừng, nơi cô và đồng đội đã dùng sức trẻ của mình để mở những con đường hướng về hòa bình.
Câu chuyện về cô Thảo nhắc nhở rằng trong chiến tranh, có những người không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn chiến đấu bằng lòng dũng cảm, sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm.


