Nhà tôi liền bờ sông Kim Ngưu. Con sông đó từ lâu làm nhiệm vụ chứa nước thải của thành phố. Dòng chảy đặc sệt lừ đừ. Vào mùa mưa sông đầy ắp nước, đen màu mực tàu được pha loãng, ồn ào, phóng túng, nước xô vào những vạt rau, cá rô quẩy mình đanh đách.
Ngay từ trên đê, mắt tôi đã nheo lại vì những tia phản quang của nắng trời dọi xuống vô vàn mảnh chai, mảnh kính vỡ, nằm linh tinh ở những đám đất bồi giữa lòng sông, lắc rắc bụi trong những bãi cỏ của đôi bờ. Ngay từ lúc bắt gặp những tia sáng ấy, lòng tôi đã bồi hồi, xúc động.
Cái dáng người cô tôi dong dỏng, mảnh mai, khuôn mặt hơi cúi xuống, đôi mắt ánh lên long lanh rồi lại thanh thản trong veo.
Cô tôi bước xuống ghế và dẫn tôi vào nhà. Chú tôi mái đầu trắng xóa, trắng không còn sót một sợi tóc đen nào, nhưng người còn tráng kiện. Hai cánh tay còn to hơn cánh tay tôi. Chú tôi đã bật lửa châm vào chiếc bếp dầu rồi đặt một siêu nước lên.
Chú tôi châm điếu thuốc, rồi vẫn cái giọng khàn khàn:
– Hút thuốc lá đi Khiêm (Khiêm là bí danh của cô tôi hoạt động thời bí mật vào thời Hà Nội còn tạm bị chiếm.
Cô tôi nhìn chú tôi, chỉ có tôi là người thứ hai biết cái nhìn của cô tôi mênh mông và sâu lắng đến thế nào. Một ánh nhìn tưng bừng, gửi gắm cả một cuộc đời từng trải, sôi nổi.
– Hôm nay Khiêm lại ho. Rồi cô tôi quay sang tôi:
– Hút thuốc đi "Gà Gáy". Cô ho.
Chú tôi bị thực dân Pháp bắt, một lần tù Hỏa Lò và hai lần tù nhà Tiền. Cô tôi chỉ bị một lần tù nhà Tiền thôi. Nhìn cái bề ngoài của hai ông bà đã về hưu, không ai biết đấy là hai chiến sĩ biệt động nội thành. Chú tôi đã thực hiện bản án xử tử một thằng Việt gian ở phố Hàng Gà ngay giữa ban ngày. Còn cô tôi là đầu mối đường dây, rồi tổ chức học sinh sinh viên, tổ chức chị em em tiểu thương đấu tranh, tham gia những lần bố trí cho các đồng chí ta vượt ngục trở về vùng tự do.
Tôi còn nhớ như in, một ngày trời hãy còn lạnh. Cuối mùa xuân hay đầu mùa đông Hà Nội có những ngày đẹp đến nỗi chỉ có Hà Nội mới có những ngày thời tiết tuyệt đẹp đến thế. Trời không cao quá và cũng không ẩm ướt thấp tè. Một mảng mây xanh nổi bật trên nền mây trắng đục. Nắng hoe mà có gió lạnh. Vài ba chiếc lá vàng, khô cong lăn xào xạc dọc bờ đê. Cô tôi mặc chiếc áo măng tô màu mận chín, bước lên một chiếc xe kéo.
– Cô thằng Hàm trông như quận chúa. Tụi bạn cùng chơi, huých vào người tôi và giọng nói thì thào kính nể.
Tôi và tụi bạn của tôi có biết đâu, cô tôi đang làm nhiệm vụ liên lạc cho một chi bộ của Đảng Cộng Sản Đông Dương…
… Ngày cô tôi bị thực dân Pháp bắt, một cơ sở kháng chiến bị lộ, một nữ sinh chỉ nhìn thấy dụng cụ tra tấn đã khai cô tôi ra, nhà tôi biết tin cô tôi bị bắt giam ở nhà Tiền, cậy cục chạy chọt làm đơn xin tụi chúng nó cho gia đình được vào thăm. Đơn gửi đầu tuần này, thì đến tuần sau gia đình mới được phép vào thăm cô tôi vào sáng một ngày chủ nhật.
Cả một tuần bà tôi chuẩn bị. Bà cặm cụi giã muối vừng. Bà tôi bảo phải rang cho kỹ và đừng cho lạc vào, dù cô tôi rất thích ăn cơm nguội với muối vừng giã với lạc, vì như thế muối vừng chóng chảy nước. Cẩn thận hơn bà tôi lại mua một chiếc bị cói to đựng ba bốn gói muối vừng còn lèn thêm nửa cân đường kính trắng tinh. Những ngày ấy bà tôi bồn chồn lo lắng. Bà tôi thường lẩm bẩm nói một mình, tôi nghe được loáng thoáng:
– Không biết có được ăn không đây. Mỡ treo miệng mèo.
Một phần muốn bà tôi vui, một phần cũng để bà tôi yên tâm, tôi nói:
– Tây nó không biết ăn muối vừng đâu bà ạ!
– Mày lại muốn dỡn bà phỏng. Cái giống chúng nó không được ăn thì chúng đạp đổ. Mà tao còn muốn gửi cho cô mày vài cái bánh giò.
– Bà ơi, Tây nó biết ăn bánh giò đấy, bà ạ.
– Cô mày chỉ có thèm bánh giò từ bé. Thôi cũng đành. Sáng hôm ấy mày phải nhắc bà dậy cháu nhớ. Bà tôi mong mãi rồi cũng đến sáng hôm ấy. Tôi dẫn bà tôi đến cổng nhà Tiền từ tinh mơ. Bà cháu tôi đợi chán chê. Mặt trời đã lên cao. Nắng bắt đầu gắt. Bà tôi ngồi ôm chiếc bị gọn thỏm trong lòng, thở dài thườn thượt. Hai bàn chân bà tôi cứ nhấp nha nhấp nhổm.
Nghe thấy tên cô tôi, bà giật thót mình, đứng phắt lên, hai tay nâng bổng chiếc bị và ghì vào ngực. Tôi nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc bị, rồi dắt bà tôi qua chiếc cổng con. Bà cháu tôi đi giữa lối đi hẹp, một bên là chiếc tường bao, một bên là hàng rào dây thép gai lởm chởm. Bà tôi ngơ ngác nhìn chiếc sân rộng, tít xa là ngôi nhà hai tầng, tầng trên thấp nhỏ, những nữ tù nhân đứng nhìn xuống.
– Đẻ!
Côi tôi đây rồi, tôi chỉ kịp kêu:
– Ôi trời ơi… cô…
Cô tôi tươi cười đến gần bà tôi từ lúc nào. Một tay cô ôm choàng lấy lưng bà tôi, một tay bỏ ra ngoài áo quấn băng to xù. Và được treo lên cổ bằng một đoạn băng bẩn.
– "Gà Gáy"!
Cô tôi vẫn cười. Hàm răng trắng bóng. Cô tôi hỏi bà tôi tíu tít. Thỉnh thoảng cô lại trêu tôi, hay lấy khuỷu tay đau hích khẽ vào sườn tôi. Trước khi bà tôi gặp cô tôi, tôi đã lo đến phút này thế nào bà tôi cũng khóc òa. Mà bà tôi khóc thì cô tôi sẽ thế nào? Nhất định cô tôi sẽ khóc theo. Còn tôi, tuổi 15, lớn thì chưa đến tuổi lớn, bé thì đã qua rồi. Không hiểu lúc ấy tôi sẽ "xoay xở" ra sao. Cô tôi cứ hỏi, bà tôi trả lời hết câu này đến câu khác. Sắc mặt bà tôi không còn hốt hoảng, đã bình tĩnh lại, rồi bà tôi bất ngờ nói đùa với cô tôi.
Tôi dẫn bà tôi trở ra bến tàu điện, trong lòng tôi nhẹ nhõm. Chính lúc ấy, bà tôi mới lấy một đầu thắt lưng bao lên chấm chấm mắt, nói nghẹn ngào:
– Cha con đẻ mẹ nhà nó. Cô mày làm tao lú lẫn hết. Định cho nó mấy chục cũng quên. Định hỏi lần sau "tiếp tế" gì vào cho nó cũng quên. Không biết cô mày có được ăn lấy một chiếc bánh giò không cháu nhỉ?
Cô tôi một thiếu nữ mặc chiếc áo măng tô mầu mận chín. Một cán bộ hoạt động nội thành phải treo cánh tay bị tra điện bằng băng bẩn lên cổ. Nhưng chỉ có tôi mới nhận cái dáng phảng phất của hai cô gái ấy trên khuôn mặt cô tôi. Bây giờ cô tôi mảnh mai vóc hạc, mặc chiếc áo cánh bằng vải mền mầu tím hoa cà nền nã. Cô tôi cử động thong thả đến chậm chạp. Chỉ có đôi mắt vẫn mênh mông và thoáng một nét buồn.Ra tù cô tôi dẫn chú về giới thiệu với gia đình. Nhà tôi thuê ở tầng hai có lối đi riêng, nhưng có một điều không thuận tiện là cái sân phơi là sân chung. Người ở dưới nhà muốn ra sân phơi phóng phải đi qua nhà tôi. Hôm cô tôi dẫn chú tôi về, nhà tôi vừa vui vừa sợ. Bà tôi bèn làm một mâm cơm cúng gia tiên, nói tránh với hàng xóm là ngày kị cụ ngoại. Và mỗi lần nghe tiếng giầy, tiếng guốc lọc cọc ở chân cầu thang, chú tôi lại chui vào trong gian bàn thờ. Thật ra bà tôi quá cẩn thận chứ gia đình nhà dưới là một gia đình rất tốt. Người chồng làm thợ mộc đóng "mớp" ở nơi cửa hiệu phố Phan Thanh Giản (bây giờ là phố Nguyễn Hữu Huân). Người vợ ở nhà bếp núc. Cô gái lớn có một tủ hàng đặt trước cửa rạp chiếu bóng bán thuốc lá và kẹo nu-ga. Hôm ấy bà ở dưới nhà bưng lên một mâm trên đặt một chai rượu vang bán ê hề ở phố Hàng Buồm, một miếng thịt quay to tướng và một hộp thuốc lá ca-ra-ven nhãn hiệu con mèo, 50 điếu nói là để lễ cụ. Bà tôi từ chối thế nào cũng không được. Ngay cả cái việc "lễ cụ" ở với nhau bao nhiêu năm chưa từng có này, chúng tôi hiểu ngay đấy là tấm lòng của người dân trong thành đối với những người tham gia kháng chiến. Ông bà ở nhà dưới biết cô tôi về, lên hỏi thăm không tiện, lại có phần sợ nữa, đành lấy ngay cái việc "lễ cụ" biếu quà khéo. Tuy vậy cô chú tôi vẫn thấp thỏm không yên. Bữa cơm "liên hoan"" ăn vội vàng. Trước khi chia tay, bà tôi dúi vào tay chú tôi hộp thuốc lá và nói:
– Tôi bằng từng này tuổi, tôi chưa thấy ai tự đi hỏi vợ như anh, và cũng chưa thấy ai gả con gái như tôi. Nhưng anh là Việt Minh, thế là được rồi, thế là tôi tin rồi. Thỉnh thoảng anh chị cũng nhắn nhe cho tôi biết. Cháu bà nội, tội bà ngoại, tôi cũng muốn chăm bẵng thằng cu hay con hĩm đây. Anh chị không lo, tôi còn khỏe chân, mạnh tay, cứ gửi về đây tôi trông cho. Chú tôi đang nghe, hai tai đỏ lừ. Cô tôi tủm tỉm cười nói với bà tôi:
– Chúng con còn lâu mới đẻ ạ!
– Ừ, tôi cũng "mơ màng" thế thôi.
Hai năm sau điều ước "mơ màng" của bà tôi đã trở thành sự thật. Côi tôi từ vùng tự do vào với một cái "các tơ đi đăng ti tê" giả. Cô tôi ở cữ ở một nhà hộ sinh tư. Những ngày ấy gia đình tôi vừa hồi hộp vừa lo lắng. Cứ chập tối, tôi lại dẫn bà tôi đến thăm cô tôi.
– Thằng cu, thằng cu… cha đẻ mẹ mày… âu âu… Bà tôi vừa mừng cháu ngoại vừa dân dấn nước mắt. Tôi nghe giọng bà tôi nói nghẹn ngào. Thương bà tôi quá và trọng cô tôi quá. Tôi định tìm một lời nói nào để an ủi bà tôi, mà không sao nghĩ ra được, thì vừa may tiếng chuông tàu điện leng keng báo tàu đến bến. Tôi loay hoay đỡ bà tôi trèo lên chiếc bục lên toa mắt bà tôi đã kém lắm rồi. Tay bà tôi nắm lấy tay tôi run run…
Ở cữ được ba ngày, cô tôi không về nhà mà bế con lên thẳng một cơ sở gần thị xã Hà Đông. Thằng cu Tân – tên đứa con đầu lòng của cô tôi – được hai tháng, cô tôi gửi về chỗ bà tôi, nói là phải ra gấp ngoài tự do để công tác.
Thằng cu Tân được nuôi bằng sữa bò, nó là nguồn vui của bà tôi, là nguyên nhân cho những sự bận bịu tíu tít của cả nhà tôi
Cu Tân lớn bổng lên trong sự chiều chuộng. Còn cô tôi vắng bặt tin tức.
Mồng 10 tháng mười giải phóng thủ đô, ngày 12 cô chú tôi mới về nhà. Cô chú tôi về lúc buổi sáng, lúc bất ngờ nhất.
Mãi sau này tôi mới biết thời gian vắng bặt tin tức cô chú tôi là một khoảng thời gian rất nhiều biến động đối với cô chú.
Cô tôi ra vùng tự do rồi lại quay vào thành ngay. Nhiều lần cô tôi đi qua nhà, nhớ con, nhớ bà tôi, nhưng sợ lộ, cô tôi đã phải nghiến răng đi thẳng
Một đồng chí ở tổ công tác khác, bị bắt và được tụi chúng nó cho đi chữa bệnh (đúng hơn là đi chữa những vết đòn tra tấn do chúng nó gây ra) ở bệnh viện nhà binh Đồn Thủy, móc nối được với cô tôi và đề nghị cô tôi tổ chức vượt ngục. Cô tôi báo cáo với tổ chức của mình, đồng chí lãnh đạo nói:
– Việc của Khiêm không phải là đã rảnh rang đâu. Khiêm làm được càng tốt. Đồng chí của mình mà. Tôi đồng ý, còn tùy ở sức cô.
Cơ sở của cô tôi đưa được cô tôi gặp người thầy thuốc. Cô tôi đón ngay ở cửa xà lim nhốt bệnh nhân. Khi nghe cô tôi trình bày nguyện vọng, người thầy thuốc nhìn cô tôi, một lát sau ông nói:
– Tôi bằng lòng, chỉ mới là người yêu thôi hở cô gái xinh đẹp. Tôi cũng là người chống phát xít Đức, mà tôi lại là người Đức… Tôi… à… nhưng mà mau mau lên…
– Tôi xin cảm ơn ông lắm. Cô tôi trả lời.
Người lính da đen đứng sau cô tôi từ lúc nào, vừa nghe xong người thày thuốc nói là đã mở khóa đến tách một cái. Người lính lùi lại một bước và cười với cô tôi.
– Em mang quà đến anh đây. Sức khỏe của anh…
– Cảm ơn em.
– Phòng phát thuốc ở gần cổng. Bệnh nhân chỉ tự do những lúc ấy. Có thể được đi một mình. Bệnh nhân nằm đây không bị tụi mật thám làm phiền. Chúng tin hệ thống canh phòng, nhưng tụi lính rất lơ là.
– Cô có cơ sở ở đây không?
– Có.
– Gặp hộ Rô-sa bắt liên lạc với tổ chức của tôi.
– Mẹ ở nhà rất lo sức khỏe của anh. Cửa hàng cậu mợ em dạo này bận nên em không thường xuyên đến an ủi mẹ được.
Anh…
– Bây giờ anh chỉ còn biết trông mong ở em. Chào bác sĩ, tôi rất cảm ơn bác sĩ cho tôi gặp người thân.
Người thầy thuốc vừa bước vào vừa nói:
– Không sao… Không sao, tôi rất không vui phải cắt ngang những phút tình cảm của hai người. Anh biết đấy, anh là người của đối phương, bất cứ sự gặp gỡ nào cũng phải có sự hiện diện của chúng tôi. Mà tôi thì không muốn mời giám thị tới. Còn nếu cô muốn, cô có thể ở đây xem những vết thương của anh ta, và tôi sẽ là điện vết thương ấy.
– Cảm ơn ông lắm. Nhưng ông cho phép tôi được không có mặt ở những phút xúc động. Thật tôi không chịu nổi. Bởi vì anh ấy bao giờ cũng nguyên vẹn trong tôi.
– À à… Thế thì tôi xin phép ra ngoài 1 phút, tôi sẽ trở lại ngay để bắt tay vào công việc.
– Rô-sa ở ngõ chợ Ngọc Hà… số nhà… chỗ làm việc nhà khiêu vũ Li-đô.
– Anh sẽ nhận được tin qua cơ sở ở đây.
– Nhưng điều cơ bản là cô giúp tôi "vượt" ra ngoài
– Anh hoàn toàn tin tưởng chứ.
– Tôi hoàn toàn.
– Tôi sẽ gặp Rô-sa…
– Anh cố gắng để hồi phục sức khỏe nhớ.
– Hãy làm cho mẹ yên tâm, em hãy thu xếp giúp đỡ mẹ anh và vào thăm anh. Bây giờ anh chỉ có em…
– Tôi… anh, cứ yên tâm.
Khi người thầy thuốc quay trở lại, cô tôi day đầu khăn tay đã tưới đẫm nước hoa vào đầu một bên mắt, cho con mắt đỏ hoe lên rồi chắp hai tay trước bụng, cúi chào rất lịch sự lại mang phong cách cổ truyền dân tộc. Người thầy thuốc nói với bệnh nhân!
– Thật tuyệt vời. Tôi thấy ghen với hạnh phúc tuyệt vời của anh. Trên cảnh mảnh đất này tôi đã trông thấy, đã nghe thấy, và bây giờ nữa… Ồ chẳng có gì mà khó hiểu… Tôi kính trọng con người này và các anh… các anh có biết không… các anh thật hạnh phúc.
– Chúng tôi biết và hết sức cảm ơn bác sĩ.
– Ồ… à à… thôi chúng ta bắt đầu làm việc. Công việc vẫn là công việc. Đó là cuộc đời!
Theo cô tôi kể, Rô-sa là một người đàn bà đẹp, rất đẹp là đằng khác. Rô-sa tên thật là Thơm. Cuộc đời của Thơm, cô tôi không tìm hiểu kĩ, nhưng một cô Thơm đã trở thành Rô-sa và làm nghề vũ nữ đã khẳng định một cuộc sống sóng gió, lắm thác nhiều ghềnh. Rô-sa là cơ sở của một đồng đội của cô tôi, cô tôi không có quyền nghi ngờ khi cô tôi cho biết tình hình của anh ta, thì khuôn mặt Rô-sa sáng bừng lên rồi lại sa sầm xuống như một tia lửa diêm cháy một lần cuối cùng tắt ngấm.
– Anh ta chưa chết hở chị. Từ khi anh ta bị bắt, em cũng mất liên lạc. Chị bảo anh ta ở đâu kia.
– Ở nhà Tiền, mà tôi cũng được tin anh ta bị đánh nặng lắm, có thể chúng nó sẽ đưa anh sang nhà thương Bạch Mai.
– Ở tù hay anh ta ở nhà thương nào, em cũng không đến thăm được. Em đã bị mất liên lạc, em giúp anh ta được gì? Chỉ đến thăm anh ta thôi nếu mụ chủ biết, thì em lại bị đuổi "Ba" này làm được tiền lắm chị ạ. Em thì còn biết làm gì? Nếu chị có vào thăm cho em gửi ít tiền vào để anh ta tiêu pha thì hay quá.
Cô tôi đứng lên từ biệt Rô-sa. Cô tôi biết rất rõ quan hệ giữa anh ta và Rô-sa sâu hơn tình đồng đội. Anh đã tin rất tin Rô-sa anh ta gặp được cô tôi cũng chỉ qua cô tôi để gặp Rô-sa rồi móc nối lại với tổ chức. Bây giờ Rô-sa chỉ còn làm được mỗi việc là gửi tiền vào cho anh ta.
Cô tôi lắc đầu cười nhạt.
Chính vì không muốn để anh ta buồn, cô tôi đã gửi thư vào là không gặp Rô-sa và anh ta cứ theo kế hoạch của cô tôi… như thế… như thế sẽ có người đón… anh ta rất tin đường dây này… một đường dây an toàn tuyệt đối. Vượt được nhà thương Đồn Thủy trước khi đến chỗ hẹn mà cô tôi đã dặn, anh ta đến Bar Li-đô tìm Rô-sa. Đấy là một hành động hết sức sai lầm của anh ta, hay anh ta muốn thử thách một tình yêu và sự liều lĩnh đã phải trả giá.
Anh đã chọn một giờ mà nhà khiêu vũ còn vắng khách, 20 giờ, hai mươi giờ Hà Nội đã lên đèn một lúc lâu. Một tối mùa đông, mà ở những đầu ngõ vắng, than đã hồng trong chiếc nồi đất của bà quạt ngô nướng, nhưng ở những phố lớn, những nơi ăn chơi đàng điếm, đèn nê-ông đã nhấp nháy, tiếng kèn tiếng trống đã hắt ra đường một mớ tạp âm, nghe như trong một chuồng thú, hổ báo tranh ăn loạn xạ. Trong nhà hàng Li-đô, các nhạc công vừa chơi xong bài nhảy thứ nhất, sàn nhẩy thưa thớt, vì đây là quán nên các vũ nữ đưa những khách nhẩy về bàn, chèo kéo, đồng tình, sàm sỡ để đợi bài nhẩy thứ hai. Đúng lúc ấy Rô-sa hốt hoảng, hấp tấp bước ra. Không may cho anh ta, khách nhẩy của Rô-sa tối ấy là một tên cai lê dương già đang muốn cặp kè với Rô-sa, nhìn thấy thái độ lúng túng của Rô-sa, nó nổi máu hoạn thư cũng đứng lên theo. Thằng lính tẩy già này, con cáo già tinh quái đi vòng ra cửa trước đón mồi. Rô-sa đã nói được với anh ta vài câu, cô quay lại bước sang đường về nhà hàng. Rồi cô ta lại đứng lại, nghĩ ngợi thế nào Rô-sa lại gọi khẽ anh ta. Anh ta cũng đã đi nghe tiếng gọi của Rô-sa anh đứng lại, cô ta chạy tới…
Một bàn tay lông lá nắm lấy vai áo anh, giật anh xoay nghiêng người lại, một quả đấm phóng giữa mặt anh ta. Một tiếng kêu "thằng ăn cắp".
Anh ta cúi đầu xuống tránh quả đấm thẳng tay trái dơ lên đón quả đấm thứ hai, tay phải đánh mạnh đúng bụng tên cắn trộm.
Nó hự rống như bò. Cứu tao với. Quân giết người!
Tụi chúng nó ùa ra. Giấy xăng đá lộp cộp, rồi còi cảnh sát inh hỏi. Nhưng vết thương vì đòn tra tấn chưa khỏi, sức lực của anh còn bao lăm? Thế là anh bị bắt lại. Bị bắt lại trong một trường hợp thật vô lý!
Một đồng chí khác từ phòng giam bị giản lên phòng tra tấn trên đường gặp anh ta từ phòng tra tấn về. Anh ta bị chúng nó đánh lần này đau lắm, mặt bê bết máu nhưng anh ta cố gắng thì thào:
– Tôi bị bắt lại vì không tin Khiêm
Những tiếng đầu anh ta nói khẽ quá chỉ có ba tiếng sau mới nghe được. Đồng chí gặp anh ta sau này vượt được ra ngoài tự do. Đồng chí rất trung thực, báo cáo với tổ chức những lời anh ta nói. Nhưng đồng chí cũng không thể nào tin được là cô tôi có thể phản bội được đồng đội.
Dù sao cô tôi đã là đối tượng có nghi vấn.
Trong lớp học chỉnh huấn, những thành tích của cô một quá trình công tác của cô tôi đều phải xem xét lại, nó bị mờ nhạt, lùi lại phía xa xăm và cái sự kiện Không tin Khiêm nổi bật, lù lù che chắn. Vấn đề của cô tôi được hai quan niệm đánh giá trái chiều nhau. Một là từ những kết quả của hành động của cô tôi đến sự kiện này, hai là từ sự kiện này quay ngược lại và rút ra những kết luận cho những hiệu quả của công tác từ trước của cô tôi. Điểm mấu chốt là cái sự kiện này chưa có đầy đủ tài liệu, nó lại bao che qua một màn sương mỏng. Lúc thì nó như là chính xác, lúc thì nó như là không chính xác. Vậy là điểm nào là điểm xuất phát
Đồng chí tổ trưởng học tập mời cô tôi lên:
– Chị có biết đồng chí…
Cô tôi choáng váng. Tiếng xưng hô đã đổi khác. Cái trực giác ám ảnh cô tôi từ hôm về học đã trở thành sự thật. Một phản ứng muốn nổ bùng trong người cô tôi, nhưng cô tôi đã nén lại. Cô tôi trả lời rắn rỏi:
– Tôi có biết
– Đồng chí ấy đã gặp anh ta ở Hỏa Lò
– Thế thì hay quá… việc của tôi…
Đồng chí tổ trưởng cắt ngang:
– Không hay như chị tưởng đâu.
– Thế nghĩa là
– Nghĩa là bản kiểm điểm của chị không trung thực.
– Lúc tôi… tôi
– Chúng tôi chưa kết luận, những công hoặc tội của chị là do chị quyết định.
– Sao lại tôi.
– Tổ đồng ý để chị 3 ngày suy nghĩ và viết lại bản kiểm thảo
– Tôi đề nghị đưa việc của tôi lên ban lãnh đạo học tập.
– Chưa cần, lúc nào đưa chúng tôi sẽ đưa. Chị không chấp hành tổ chức của tổ, chị đánh giá thấp khả năng của tổ. Chị tưởng dựa vào các đồng chí ấy để xóa việc này… chị…
– Tôi không nghĩ thế, và việc này làm sao phải xóa.
– Thôi chị có chấp hành hay không, chị nói đi.
– Tôi chấp hành.
Về tới phòng mình, cô tôi nằm vật xuống, úp mặt vào gối mà khóc.
Khủng khiếp quá có thể từ bỏ một cuộc sống tương đối yên ổn, vượt qua những thành kiến, để bước vào cuộc sống của một người chiến sĩ hoạt động trong hoàn cảnh đất nước đang chiến đấu giành độc lập tự do. Có thể ngay gia đình cũng không thông hiểu, ban đầu phải đi làm chị hai cho Tây, hàng phố, và bạn bè dè bỉu khinh bỉ.
Người hàng phố: – Con bà ấy… gia đình ấy… không đến nỗi nào mà bây giờ… bây giờ.
Bạn bè: – Nó trông thấy tao, nó cúi gằm mặt xuống. Ngày xưa chị em ai cũng ghen với cái sắc đẹp của nó, phục cái tính tình của nó. Có cháy nhà mới ra mặt chuột. Nó lấy chồng người tử tế thì làm gì có cửa để nó ăn diện. Bây giờ làm đồ chơi cho Tây, thật nhục hơn con chó.
Chịu được, chịu được hết, chịu được tất, ngay cả đối với kẻ thù… đòn mật thám… còn nữa… còn nữa… Chịu được tất… Vì vì… tổ chức hiểu mình, cụ thể những đồng chí hiểu mình, như thế là đất nước… Tổ quốc… con… con…
Nhưng không thể sống, không thể khắc phục, không thể trấn tĩnh được, khi xung quanh mình là những ánh mắt nhìn nghi ngờ của đồng đội. Khủng khiếp quá cô tôi như bị rơi xuống vực thẳm, mà rơi, rơi mãi vẫn chưa tới đáy. Ôi! giá đây chỉ là giấc mơ, giá xóa được thời gian, giá cô tôi trở lại những ngày xưa, những ngày vui tươi nhí nhảnh của một cô gái đẹp, không có những ngày hoạt động… Không! Không… không thể thế được… Nếu trở lại những ngày của cô thiếu nữ, cô tôi cũng sẽ chọn con đường của một người hoạt động… không thể khác được, không thể khác được.
Cơn đau nén lại, chiếc gối xê dịch đi, một cuốn sổ nhỏ chép bài hát văng ra giường. Bàn tay cô tôi lật nhanh.
Dân Liên xô vui hát trên đồng hoa… Si bê ri ngàn ánh dương… Tay lao động vui đắp xây cuộc đời… Tay ta cuốc… cày… Một nong tằm là ba nóng kén.
Cô tôi dừng lại ở giữa cuốn sổ. Cô tôi đặt cuốn sổ xuống, cầm bức ảnh giơ lên, ảnh Bác. Đôi mắt Bác nhìn cô tôi đôn hậu. Hình như cô tôi nghe được từng lời bác dạy:
Nếu lòng con trong sáng và hai bàn tay con trong sạch, thì thử thách nào con cũng vui vượt qua. Con hãy tin đồng chí như tin mình.
Tâm hồn cô tôi như một cánh đồng khô nứt nẻ, bỗng mông mênh nước mắt tràn về. Cô tôi thanh thản chịu đựng, trong ba ngày cô tôi viết xong bản kiểm thảo.
Vẫn căn phòng ấy, vẫn đồng chí tổ trưởng ấy, cô tôi bước vào dù sao dáng điệu cũng không được tự nhiên… Côi tôi cũng không nhận ra ngay vẻ mặt sởi lởi của đồng chí tổ trưởng.
– Bản kiểm thảo của đồng chí căn bản giống như bản kiểm thảo lần trước, có khác là đồng chí sẽ phê bình tổ ta không sát phải không.
Căn phòng, tràn lan ánh sáng.
Cô tôi ngơ ngác.
– Nó giống như lần trước, nhưng không có đoạn sau đâu đồng chí ạ.
– Việc của chị đã được xác minh. Anh ta đã theo một đường dây báo cáo tất cả sự việc của mình, có gửi lời cảm ơn chị và nhận kỷ luật với tổ chức.
– Chị không giận tôi chứ.
– Sao lại giận anh. Tôi biết là phải bảo vệ tổ chức của chúng ta được trong sạch.
– Tổ có thể báo chị ngừng làm kiểm điểm từ hôm qua. Nhưng qua thái độ của chị, chúng ta có thể thấy ngay trường hợp của chị để cùng rút kinh nghiệm. Ban lãnh đạo gửi lời biểu dương thái độ tích cực và tinh thần chấp hành tổ chức của chị.
– Có gì đâu anh, trong mục nguyện vọng: tôi đã đề nghị được chuyển ngành về địa phương để góp phần xây dựng miền Bắc xã hội chủ nghĩa.
– Chị đã bàn với anh ấy chưa?
– Chúng tôi thường nói chuyện nhiều đến ngày hôm nay. Trước lá quốc kỳ và chân dung Bác, chúng ta đã chẳng tuyên thệ: "Chiến đấu để trở thành một công dân của một nước Độc Lập" đó sao. Anh lưu ý, báo cáo với tổ chức hộ tôi. Còn nhà tôi có thể cùng nguyện vọng như thôi hay nhà tôi sẽ xét đến khả năng của mình phục vụ nhiều nhất cho đất nước. Chúng tôi bao giờ cũng tôn trọng nhau… Cô chú tôi về Hà Nội sau 2 ngày quân ta tiếp quản Thủ đô. Sau khi thử tay nghề, chú tôi được công nhận thợ nguội bậc 4 và cô tôi vào làm nhân viên Công ty phục vụ! |