Cô y tá giữa chiến trường
Cô y tá giữa chiến trường
Mai là y tá trẻ, vừa rời ghế nhà trường. Ngày đầu đến trạm quân y, cô run đến mức không cầm chắc băng gạc.
Nhưng chiến tranh không cho phép ai yếu đuối lâu.
Một thương binh được đưa vào, máu chảy không ngừng. Mai đứng chết lặng. Người bác sĩ quát: “Giữ vững tay!”
Cô hít sâu, bắt đầu làm việc. Đôi tay run rẩy dần trở nên chắc chắn.
Đêm đó, cô không ngủ. Tiếng rên đau ám ảnh cô. Nhưng khi nhìn những người lính mỉm cười dù đang đau đớn, cô hiểu: mình không được phép gục ngã.
Ngày qua ngày, Mai trở nên cứng cáp hơn. Cô học cách đối mặt với mất mát.
Một hôm, cô nhận ra người thương binh mình chăm sóc là người quen cũ. Họ từng học cùng trường. Anh nhận ra cô, cười yếu ớt.
Mai cắn môi, nước mắt rơi nhưng tay vẫn không ngừng làm việc.
Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng làm con người mạnh mẽ hơn.
Mai biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ tiếp tục. Vì phía sau mỗi vết thương là một con người cần được cứu sống.



