Cô y tá nhỏ" viết truyện chiến tranh
Vào một đêm trăng tại một khu rừng ở chiến khu Đông Nam bộ thời chống Mỹ, có cô y tá và anh y sĩ quân y nguyện ước đến ngày đất nước thống nhất sẽ cùng viết một cuốn sách...
"Cô ý tá nhỏ" (thứ hai từ trái sang) trong chiến khu Lâm Đông (1972)
Nỗi đau tột cùng của "cô y tá nhỏ" Nguyễn Thị Tuyết Sương khi phải tự tay chôn cất những người đồng đội thân yêu nơi chiến trường miền Đông Nam bộ.
Chiến tranh không từ bi với bất cứ ai, và những y tá chiến trường thường là những người phải đối diện với sự tàn nhẫn ấy một cách trực diện nhất. Tại một khu rừng ở chiến khu miền Đông Nam bộ năm 1972, cô y tá Tuyết Sương cùng người chồng tương lai đã chứng kiến bao nhiêu cái chết thương tâm của đồng đội. Họ từng hẹn ước, nếu sống sót đến ngày hòa bình, sẽ cùng nhau viết một cuốn sách để kể lại những đau thương và sự hy sinh kiêu hãnh của bạn bè.
Trong ký ức của cô, ám ảnh nhất là những lần phải tự tay vuốt mắt và đưa thi hài đồng đội xuống huyệt sâu. Lần ấy, Khang - một người lính to khỏe, dũng cảm - hy sinh trong một trận càn. Thi thể anh nằm đó, đẫm máu và bùn đất. Tuyết Sương nghẹn ngào tự nói với người đã khuất: "Em đã vuốt mắt cho anh, giờ đây anh cho phép em đặt thi thể anh xuống huyệt". Cô gái nhỏ bé phải cố lấy hết sức bình sinh, bợ đầu anh nhích qua một chút, rồi lại lết xuống bợ chân nhích qua một chút. Cứ thế lặp đi lặp lại hàng chục bận mới đưa được thi thể người lính vạm vỡ nằm ngay ngắn dưới lòng đất mẹ.
Không có nước sạch, bùn đất làm anh lem luốc. Cô không đành lòng để người đồng đội ra đi trong sự uế tạp. Cô xé nốt vạt áo bà ba còn lại của mình, chạy xuống bờ suối vò sạch, mang lên lau mặt cho anh. Nước mắt cô lã chã rơi trên khuôn mặt tái nhợt của Khang: "Anh Khang ơi, chỉ có vậy thôi! Em không biết làm gì cho anh hơn nữa... Vĩnh biệt anh!". Ba mươi năm sau, người chồng qua đời, bà Sương đã một mình thức trắng hàng ngàn đêm, khóc cạn nước mắt để viết nên cuốn sách hoàn thành tâm nguyện năm xưa, như một cách để giữ những linh hồn đồng đội mãi mãi được sống trong lòng người ở lại.


