CÔ Y TÁ NƠI TUYẾN ĐẦU
Chị Mai là y tá của đơn vị. Ba lô của chị lúc nào cũng đầy băng gạc và thuốc men.
Bom đạn không làm chị sợ bằng việc thấy đồng đội đau đớn. Mỗi khi có thương binh, chị luôn có mặt kịp thời.
Có lần, chị thức trắng đêm để chăm sóc một chiến sĩ bị thương nặng. Đến sáng, chị mới chợp mắt được vài phút.
Chị Mai bảo:
– Chỉ cần các anh khỏe lại, chị có mệt cũng không sao.



