Cô y tá tiền tuyến
Cô theo đơn vị ra chiến trường từ năm mười chín.
Ban ngày cứu thương.
Ban đêm băng bó vết thương trong hầm tối.
Máu thấm đỏ đôi tay gầy.
Cô chưa từng cầm súng.
Nhưng đối diện cái chết mỗi ngày.
Một lần pháo nổ sát bên.
Cô che thân mình cho thương binh.
Cô không tỉnh lại sau trận ấy.
Người ta gọi cô là “người lính áo trắng”.



