Coi như mình đã chết rồi
Coi như mình đã chết rồi
Coi như mình đã chết rồi
Sài Gòn những năm chiến tranh.
Giữa một thành phố đầy mật vụ, đồn bốt và những cuộc truy lùng, có một người đàn ông vẫn sống như một người dân bình thường.
Không quân phục.
Không tiếng súng.
Không được phép để bất kỳ ai biết mình thực sự là ai.
Ông là Nguyễn Văn Tàu, bí danh Tư Cang, người phụ trách Cụm tình báo H63.
Công việc của ông là nhận tin, tổ chức mạng lưới, bảo vệ những người hoạt động bí mật và đưa những thông tin quan trọng từ lòng địch về căn cứ.
Nhưng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả mạng lưới bị bắt.
Một lần, trước khi bước vào một nhiệm vụ nguy hiểm, người chiến sĩ tình báo phải xác định với chính mình một điều:
Nếu bị phát hiện, có thể sẽ không còn đường trở về.
Vì thế, người làm tình báo phải học cách sống như thể mình đã chết.
Không được nhớ nhà quá lâu.
Không được để lộ cảm xúc.
Không được để một ánh mắt, một câu nói hay một thói quen nhỏ khiến người khác nghi ngờ.
Tư Cang đã sống như vậy suốt nhiều năm.
Ông từng phụ trách Cụm H63 — mạng lưới tình báo có những con người nổi tiếng như Phạm Xuân Ẩn, Tám Thảo... Những thông tin từ mạng lưới được chuyển về góp phần phục vụ các quyết sách trong chiến tranh. H63 được tuyên dương Đơn vị Anh hùng LLVTND năm 1971.
Nhưng điều đau lòng nhất của những người hoạt động bí mật lại nằm ở một nơi khác.
Đó là gia đình.
Con gái ông sinh ra, lớn lên.
Hai cha con không thể sống cạnh nhau như những gia đình bình thường.
Đến ngày đất nước thống nhất, sau 28 năm hoạt động, ông mới có thể trở về.
Và khi ấy, có một sự thật khiến người ta nghẹn lại:
Cha và con phải nhận nhau sau 28 năm xa cách.
Hai mươi tám năm.
Một đời người.
Đủ dài để một đứa trẻ thành người lớn.
Đủ dài để mái tóc một người cha đổi màu.
Và cũng đủ dài để người ta hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống của con người.
Nó còn lấy đi những năm tháng bình thường mà một gia đình đáng lẽ phải có.
Tư Cang đã trở về.
Nhưng phía sau ngày trở về ấy là 28 năm sống giữa ranh giới mong manh của sống và chết.
Có những người lính để lại tên mình trên chiến trường.
Có những người để lại tuổi trẻ trong những căn hầm.
Còn Tư Cang để lại 28 năm không được sống như một người bình thường.
Và có lẽ, đó cũng là một cách rất khác để một con người đi qua thời hoa lửa.



