Cơm nắm muối vừng
Hồi lớp 5, nhà cách trường hơn 4 cây số, Minh thường mang cơm nắm đi học. Sáng nào mẹ cũng dậy sớm, vo gạo, nấu cơm, giã muối vừng thơm lừng. Cơm mẹ nắm tròn vừa tay, bọc bằng lá chuối xanh mướt.
Có hôm trời mưa, tay mẹ lạnh buốt, nhưng vẫn cẩn thận nắm cơm cho chắc để giữa trưa không bị rời. Mẹ bảo:
— “Ăn cơm nắm cho no, mới đủ sức học, con ạ.”
Lúc ấy, Minh chỉ nghĩ cơm nắm muối vừng đơn giản. Sau này, khi xa nhà, ăn biết bao món ngon vẫn không tìm thấy vị thơm của muối vừng mẹ giã, cái ấm nóng từ bàn tay mẹ truyền vào từng hạt cơm.



