Còn cái lai quần cũng đánh
Nguyễn Thị Út (1930–1968) là một nữ anh hùng quê ở xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Xuất thân từ một cô bé đi ở đợ (làm thuê) từ nhỏ, bà sớm giác ngộ cách mạng và trở thành một chiến sĩ du kích dạn dày trận mạc. Dù là mẹ của 8 người con, bà vẫn vừa nuôi con vừa cầm súng chiến đấu với tinh thần cực kỳ ngoan cường. Bà được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1965.
Tuổi thơ gian khó: Thuở nhỏ, bà phải đi làm mướn cho địa chủ, chịu nhiều cực hình. Chính nỗi uất hận đó đã hun đúc ý chí phản kháng và đưa bà đến với con đường cách mạng.
Tinh thần chiến đấu: Trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, bà đã tham gia hàng trăm trận đánh lớn nhỏ. Dù đang mang thai hay nuôi con nhỏ, bà vẫn trực tiếp chỉ huy du kích đánh đồn, phá "ấp chiến lược".
Câu nói huyền thoại: Khi được hỏi về việc vừa nuôi con đông vừa đánh giặc, bà đã dõng dạc tuyên bố: "Đánh cho nó không còn mảnh giáp. Đánh cho nó cút đi mới thôi. Còn cái lai quần cũng đánh!". Câu nói này đã truyền lửa cho quân và dân miền Nam suốt thời kỳ chiến tranh.
Sự hy sinh và vinh danh: Bà hy sinh năm 1968 trong một trận oanh kích của máy bay B-52 tại vùng căn cứ. Cuộc đời bà đã được dựng thành phim và đưa vào sách giáo khoa, trở thành hình mẫu tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam "Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang". Hiện nay, tên bà được đặt cho một con đường lớn tại Quận Tân Bình, TP. HCM và một trường tiểu học tại quê hương Trà Vinh.


