Còn cái lai quần cũng đánh"
Nếu miền Bắc có Mẹ Suốt chèo đò thì miền Nam có một người mẹ cầm súng đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường, bất khuất của phụ nữ Nam Bộ. Đó chính là Anh hùng Nguyễn Thị Út (thường gọi là Út Tịch). Chị sinh năm 1931 tại tỉnh Trà Vinh, trong một gia đình nghèo đi làm mướn cho địa chủ.
Cuộc đời của chị Út Tịch là một câu chuyện cảm động về ý chí vượt lên số phận. Từ một cô bé đi ở đờn cho nhà giàu, bị đánh đập dã man, chị đã giác ngộ cách mạng và trở thành một chiến sĩ du kích dũng cảm. Điều đặc biệt nhất ở chị chính là tinh thần chiến đấu không mệt mỏi ngay cả khi đã là mẹ của 8 người con.
Chị nổi tiếng với câu nói bất hủ đã trở thành phương châm sống và chiến đấu của quân dân miền Nam: "Còn cái lai quần cũng đánh!". Câu nói ấy không chỉ thể hiện quyết tâm sắt đá mà còn là sự lạc quan, bản lĩnh của một người phụ nữ khi đối mặt với kẻ thù có vũ khí tối tân hơn gấp bội.
Trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ, chị cùng chồng và các con vừa tăng gia sản xuất, vừa trực tiếp cầm súng đánh giặc. Chị mưu trí, dũng cảm trong việc tổ chức các trận phục kích, lấy súng giặc đánh giặc. Hình ảnh người mẹ thắt lưng lóng, vai đeo súng, tay dắt con đã đi vào văn học qua tác phẩm "Người mẹ cầm súng" của nhà văn Nguyễn Thi, gây xúc động cho bao thế hệ độc giả.
Chị anh dũng hy sinh vào năm 1968 trong một trận oanh tạc của máy bay B-52 khi đang làm nhiệm vụ. Năm 1965, chị đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Chị Út Tịch chính là hiện thân của tám chữ vàng mà Bác Hồ đã dành tặng cho phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang".



