"CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH"
Ở vùng đất Trà Vinh những năm kháng chiến chống Mỹ, có một người phụ nữ nhỏ bé nhưng ý chí vô cùng mạnh mẽ. Đó là Nguyễn Thị Út, thường được gọi là Út Tịch.
Sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ bà đã quen với cuộc sống vất vả. Khi chiến tranh xảy ra, chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, bà quyết tâm tham gia cách mạng.
Điều đặc biệt là Út Tịch không chỉ là một chiến sĩ mà còn là một người mẹ. Trong khi nhiều người nghĩ rằng phụ nữ có con nhỏ nên ở nhà, bà vẫn tham gia công tác cách mạng, làm giao liên, vận động quần chúng và trực tiếp chiến đấu.
Có những đêm, bà phải gửi con cho người thân để đi làm nhiệm vụ. Có những ngày vừa chăm con, vừa đào hầm bí mật, vừa tiếp tế cho lực lượng cách mạng.
Một lần, khi địch mở cuộc càn quét lớn vào địa phương, nhiều người lo lắng vì lực lượng ta quá mỏng. Trước tình thế đó, Út Tịch đã động viên mọi người bằng một câu nói giản dị nhưng đầy khí phách:
"Còn cái lai quần cũng đánh!"
Ý của bà là dù chỉ còn một chút sức lực cuối cùng cũng quyết không lùi bước trước kẻ thù.
Tinh thần ấy đã truyền thêm sức mạnh cho đồng đội và nhân dân trong vùng.
Suốt nhiều năm chiến đấu, Út Tịch lập nhiều thành tích xuất sắc. Năm 1968, bà anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Sau này, nhà văn Nguyễn Thi đã viết tác phẩm "Người mẹ cầm súng" dựa trên cuộc đời của bà. Hình ảnh người mẹ vừa yêu thương con, vừa kiên cường chiến đấu đã trở thành biểu tượng đẹp của phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến.
Út Tịch không phải là một vị tướng, cũng không phải người có học vấn cao. Nhưng bằng lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí không khuất phục, bà đã để lại cho thế hệ sau một tấm gương sáng ngời.



