Bài viết

“Còn cái lai quần cũng đánh”

“Còn cái lai quần cũng đánh”

Đắk Lắk18/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

à con thứ 3 và cũng là con út trong gia đình. Do nhà nghèo, chị phải đi ở đợ từ nhỏ, bị chủ đối xử tàn bạo, bị bóc lột… Trong 3 chị em, chị là có tính khí phản kháng nhất, cứng cỏi và gan dạ nhất nhiều lúc đánh trả lại với gia đình địa chủ.

Năm 13 tuổi, được sự ủng hộ của các cán bộ Việt Minh, chị được chuộc ra khỏi nhà địa chủ, thoát khỏi cảnh nô lệ, là người có tính khí mạnh mẽ, chị sớm chịu ảnh hưởng từ sự tuyên truyền về cuộc cách mạng của các cán bộ Việt Minh, từ đó tích cực ủng hộ những người Cộng sản cho đến sau này.

Khi người Pháp tái chiến Nam bộ, chị xung phong tham gia chiến đấu và lập nhiều chiến công vẻ vang. Chị trở thành người giao liên, liên lạc cho các cán bộ quân sự.

Chị Út đến với cách mạng, với kháng chiến thật đơn giản, như câu nói của chị “nó đánh mình, mình đánh nó…”. Bên trong câu nói đơn giản đó là thể hiện ý thức giai cấp rạch ròi, một ý chí chiến đấu không ngoan nhượng trước kẻ thù của chính chị, gia đình và quê hương chị. Chị dấn thân vào hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược với lòng đầy nhiệt tình, không sợ gian khổ, hy sinh.

Tháng 12/1949, quân ta mở chiến dịch Cầu Kè, chị Út Tịch đảm trách công tác giao liên, trinh sát của tổ chức Công an xung phong do ông Chín Luông chỉ huy. Chị theo dõi, nắm vững tình hình địch, báo tin kịp thời với lực lượng quân sự địa phương và bộ đội chủ lực để phối hợp tác chiến (trận Rạch Cách, trận bót Bến Cát) gây nhiều tổn thất cho địch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn