CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH!
Nguyễn Thị Út, thường được gọi là Út Tịch, sinh năm 1931, quê ở xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Bà là một nữ du kích tiêu biểu trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, nổi tiếng với lòng dũng cảm, sự gan dạ và tinh thần chiến đấu kiên cường. Từ một người phụ nữ nông dân, Út Tịch sớm tham gia cách mạng, trực tiếp chiến đấu và nhiều lần đối mặt với hiểm nguy. Hình ảnh của bà đã trở thành biểu tượng cho người phụ nữ Nam Bộ “anh hùng, bất khuất” trong những năm tháng chiến tranh.

Từ người mẹ nông dân đến nữ chiến sĩ du kích
Nguyễn Thị Út sinh năm 1931 trong một gia đình nghèo ở vùng đất Nam Bộ. Cuộc sống của bà gắn liền với những năm tháng đất nước bị chiến tranh và áp bức.
Ngay từ khi còn trẻ, Út Tịch đã tham gia hoạt động cách mạng. Ban đầu là những công việc tưởng như âm thầm: nuôi giấu cán bộ, làm liên lạc, vận động quần chúng, nắm tình hình địch.
Nhưng khi chiến tranh ngày càng ác liệt, bà dần trở thành một nữ du kích trực tiếp chiến đấu.
Điều đặc biệt ở Út Tịch là bà vừa là một người mẹ, người vợ, vừa là một chiến sĩ cách mạng. Trong hoàn cảnh chiến tranh, bà phải vừa chăm lo cho gia đình, vừa tham gia chiến đấu và phục vụ cách mạng.
“Còn cái lai quần cũng đánh!”
Nhắc đến Út Tịch, người ta thường nhớ đến câu nói nổi tiếng:
“Còn cái lai quần cũng đánh!”
Câu nói thể hiện ý chí quyết tâm chiến đấu đến cùng của người phụ nữ Nam Bộ trong hoàn cảnh đất nước bị xâm lược.
Đối với Út Tịch, chiến đấu không phải là một lựa chọn nhất thời mà là sự phản kháng mạnh mẽ trước cảnh quê hương, đồng bào bị áp bức.
Bà từng tham gia nhiều hoạt động chiến đấu, xây dựng cơ sở cách mạng và phối hợp với lực lượng vũ trang địa phương. Trong những trận đánh, bà thể hiện sự gan dạ, nhanh trí và quyết đoán.
NGƯỜI MẸ, NGƯỜI CHIẾN SĨ VÀ NGƯỜI ANH HÙNG
Điều khiến câu chuyện về Út Tịch lay động nhiều thế hệ không chỉ nằm ở những chiến công.
Đó còn là câu chuyện về một người phụ nữ bình thường đã làm nên những điều phi thường.
Bà có gia đình, có những đứa con, có những ước mơ rất đời thường. Nhưng khi Tổ quốc cần, bà đã đứng lên.
Chị chiến đấu vì quê hương.
Chị chiến đấu vì đồng bào.
Và chị chiến đấu để những đứa con của mình có một ngày được sống trong hòa bình.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người mẹ cầm súng vẫn còn nguyên giá trị.
“Có những người phụ nữ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đổi lấy hòa bình cho đất nước.”



