“Con của mẹ về đây rồi…”
“Con của mẹ về đây rồi…”
Sáng 26/7, căn nhà nhỏ của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Mót (SN 1932, xã Cồn Tiên, Quảng Trị) nhộn nhịp, đông vui. Mẹ Mót khoác trên mình áo dài màu đỏ truyền thống, gương mặt hiền hậu ánh lên niềm xúc động.
Mẹ Mót biết hôm nay có Bí thư T.Ư Đoàn Nguyễn Phạm Duy Trang cùng lãnh đạo tỉnh Quảng Trị đến thăm nhân dịp kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, nhưng không ngờ trong ngày tri ân ấy, mẹ được “gặp lại” người con trai đã hy sinh hơn 40 năm trước trong một hoàn cảnh đặc biệt.
Mẹ Mót có chồng là liệt sĩ Bùi Văn Uynh (SN 1930), hy sinh tại mặt trận Quảng Trị năm 1966. Sau đó, người con trai thứ hai là liệt sĩ Bùi Văn Thú (SN 1959) cũng lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Đến năm 1982, chỉ một năm sau ngày nhập ngũ, anh Bùi Văn Thú cũng hy sinh khi mới 22 tuổi.Trong khuôn khổ chương trình tri ân do T.Ư Đoàn, Tỉnh Đoàn Quảng Trị phối hợp với nhóm Skyline thực hiện, đoàn công tác đã mang đến cho mẹ một món quà chưa từng có. Đó là di ảnh của liệt sĩ Bùi Văn Thú được phục dựng bằng công nghệ AI, bức ảnh có mẹ Mót và con trai. Và đặc biệt là video “Ngày đoàn viên” được dựng lên từ ảnh của anh Bùi Văn Thú và mẹ Mót có giọng nói của người con trai.
Khi video phát lên, trên màn hình là hình ảnh mẹ Mót đang ngồi nơi hiên nhà với dáng lưng còng, mái tóc bạc phơ nhìn về phía trước. Lúc này, một người lính trẻ khoác ba lô trên vai, giọng nói ấm áp cất lên.“Mẹ ơi, con đi bữa nay chắc lâu lắm mới về. Mẹ ở nhà cố gắng ăn uống cho khỏe. Nếu con không về được nữa, xin mẹ đừng buồn, vì con của mẹ đã dâng hiến đời mình cho Tổ quốc…”.
Đoạn video vừa kết thúc, mẹ Mót bật khóc. Người mẹ với mái tóc điểm bạc đưa đôi tay nhăn nheo vuốt nhẹ lên gương mặt người con trai trong màn hình. Mẹ nghẹn ngào: “Con của mẹ! Con của mẹ về đây rồi. Từ ngày con ra chiến trường đến nay, mẹ vẫn chờ…”
Chứng kiến khoảnh khắc hai mẹ con gặp nhau nhờ công nghệ, nhiều người không cầm được nước mắt. Bởi hơn 40 năm qua, từ ngày anh Bùi Văn Thú hy sinh, thời gian đã làm mắt mẹ mờ đi, nhưng nỗi nhớ người con trai ấy vẫn không nguôi.


