Con Dao Gói Trong Vải Đỏ
Một con dao nhỏ gói trong miếng vải đỏ đã theo người lính đi qua nhiều năm hành quân. Nó không chỉ là vật dụng sinh hoạt, mà còn là ký ức về sự sống, sự chia sẻ và tình đồng đội thời hoa lửa.
Năm 1971. Trương Văn Hợi là chiến sĩ thuộc đơn vị công binh hoạt động trong vùng rừng núi. Công việc của anh gắn với phát rừng, mở đường, sửa lại những đoạn đường bị bom phá hỏng. Trong ba lô của Hợi có một con dao nhỏ. Lưỡi đã mòn. Cán được quấn lại bằng dây dù. Anh bọc nó trong một miếng vải đỏ. Miếng vải đã phai màu theo thời gian. Chiến sĩ trẻ tên Lê Văn Thành từng hỏi: — Sao anh giữ kỹ vậy? Hợi cười: — Đồ nhỏ nhưng dùng được nhiều việc. Con dao ấy giúp anh chặt củi, gọt tre, sửa ba lô, thậm chí chia thức ăn khi hành quân. Một lần. Đơn vị dừng chân bên một khu rừng rậm. Trời mưa lớn. Cả tổ phải dựng tạm chỗ trú. Củi ướt, khó nhóm lửa. Hợi dùng con dao chẻ những khúc tre khô còn sót lại. Nhờ đó, cả đơn vị có được một đống lửa nhỏ giữa đêm mưa. Chiến sĩ Thành nói: — Nếu không có con dao này chắc lạnh cả đêm. Hợi chỉ đáp: — Quan trọng là có việc thì mình phải làm được. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Trương Văn Hợi trở về quê. Con dao vẫn được ông giữ trong hộp gỗ. Miếng vải đỏ đã sờn rách, nhưng vẫn còn buộc quanh cán. Con cháu hỏi: — Sao ông không thay con dao mới? Ông nhìn nó rất lâu rồi nói: — Vì con dao này không chỉ cắt tre, cắt gỗ. — Nó từng cắt qua những ngày gian khó nhất của đời ông. Con dao gói trong vải đỏ ấy. Không còn sắc như xưa. Nhưng vẫn giữ nguyên ký ức về những ngày đi qua rừng sâu, mưa lạnh và tình đồng đội không thể nào quên.



