Khác

CÔN ĐẢO NGÀY GIẢI PHÓNG

Quảng Ninh26/06/2026Hoàng Thị Hạnh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Ngũ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

12 giờ đêm 30 tháng 4 năm 1975, phần đông 4.334 tù chính trị đều đã tự giải thoát. Khoảng 1 giờ 30 phút sáng 1 tháng 5 năm 1975, các trại viên bàn việc cử ra Đảng ủy để lãnh đạo toàn đảo. Cần ngay việc lập chính quyền lấy tên là Ủy ban hòa hợp hòa giải dân tộc tỉnh Côn Sơn gồm 15 người, trong đó anh em tù chính trị đóng vai trò nòng cốt, nắm các việc như an ninh, quân sự, thông tin, kinh tế.

7 giờ sáng ngày 4 tháng 5, Trung đoàn 12, Sư đoàn 3 đặt chân lên đảo. Trước cầu đá là một hàng phượng xanh, hoa đỏ rực. Xa về phía tay phải là hàng phi lao.Anh em tù nhân mặc quần áo bà ba đen, cài giải đỏ trước ngực (Chào Mừng Đảo Giải Phóng). Cảm động, ngỡ ngàng, nhìn bộ đội, rơm rớm nước mắt. Có người khóc to thành tiếng, không sao cầm được, khiến mọi người cũng giàn dụa nước mắt theo.- Các đồng chí đã cứu sống chúng tôi.Anh em tù khiêm nhường lạ thường. Ai cũng ơn cách mạng. Dường như họ không hề nghĩ, chính họ là những người hy sinh nhiều nhất cho cách mạng.Chiều đó, các đồng chí của Trung đoàn 12 vào thăm nghĩa trang Hàng Dương. Nhiều nấm mộ không còn hình thù. Ngay sau khi ra khỏi trại giam, anh chị em nhanh chóng sửa sang lại nhiều ngôi mộ. Họ làm một băng rôn nền đỏ, “Tổ quốc ghi công”.Mọi người làm lễ mặc niệm, chia nhau đi thăm từng ngôi mộ. Chỉ tiếc là không có hương. Nhiều người chắp tay, kính cẩn. Và cũng có người gạt nước mắt. Hình như họ nghĩ đến ngày mai, ngày kia sẽ rời đảo. Đây là lời vĩnh biệt cuối cùng với những người đồng chí mãi mãi ở lại trên hòn đảo ngục tù này.Mọi người dừng lâu dưới mộ chị Võ Thị Sáu. Một tấm bia bằng đá, nứt một đường chéo. Các chị nói, đây không biết là tấm bia thứ bao nhiêu anh em chúng tôi làm. Mỗi lần bị đập bỏ, chúng tôi nhanh chóng làm bia mới. Bọn an ninh điều tra, bắt bớ đánh đập. Nhưng không một ai cung khai. Nhiều thằng giám thị, an ninh ác ôn truyền miệng nhiều chuyện lạ, “Liệt nữ Võ Thị Sáu” thiêng lắm, làm tới là bị “Bà” vật, nên chúng cũng chùn tay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn