Bài viết

Con đi để mai này quê mình được yên bình

Ninh Bình26/04/2026Nguyễn Thị Thơm (Đoàn xã Khánh Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh, đất nước chìm trong khói lửa. Trên những con đường làng phủ đầy bụi đỏ, từng đoàn thanh niên khoác ba lô lên đường ra trận, mang theo tuổi trẻ, ước mơ và cả những lời hẹn chưa kịp nói. Trong số ấy có Nam – chàng trai mười tám tuổi, vừa rời ghế nhà trường, đôi mắt sáng ngời niềm tin và khát vọng.

Ngày Nam nhận giấy báo nhập ngũ, mẹ cậu lặng người. Bà ngồi bên hiên nhà thật lâu, đôi tay run run vuốt lại chiếc áo cho con. Tối hôm ấy, trong ánh đèn dầu leo lét, bà nghẹn ngào nói:

– Con còn trẻ quá…

Nam nắm lấy bàn tay chai sạn của mẹ, giọng kiên định:

– Nếu ai cũng sợ thì ai sẽ bảo vệ đất nước hả mẹ? Con đi để mai này quê mình được yên bình.

Sáng hôm sau, cả làng tiễn thanh niên ra trận. Tiếng trống, tiếng hát vang lên hòa lẫn với tiếng khóc nghẹn của những người mẹ. Nam ngoái nhìn mái nhà tranh nhỏ bé lần cuối rồi bước đi. Trong tim cậu lúc ấy không chỉ có nỗi nhớ nhà mà còn có một ngọn lửa lớn hơn – ngọn lửa của lòng yêu nước.

Chiến trường hiện ra khốc liệt hơn tất cả những gì Nam từng tưởng tượng. Những cánh rừng bị bom cày xới, những con đường ngập hố đạn, những đêm hành quân trong mưa rừng lạnh buốt. Cơm không đủ no, nước uống chia từng ngụm nhỏ. Có những đêm, cả đơn vị nằm im dưới hầm trú ẩn, bom nổ rung chuyển mặt đất như muốn xé toạc cả bầu trời.

Nhưng giữa nơi tưởng chừng chỉ có chết chóc ấy, tuổi trẻ vẫn bừng cháy rực rỡ. Họ kể cho nhau nghe về gia đình, về người yêu, về giấc mơ sau chiến tranh. Có người muốn làm thầy giáo, có người muốn mở một xưởng mộc, có người chỉ mong được về ăn bữa cơm mẹ nấu.

Một lần, đơn vị Nam rơi vào trận tập kích dữ dội. Trong làn bom đạn mịt mù, Hưng – người bạn thân nhất của Nam – bị thương nặng giữa chiến hào. Không kịp suy nghĩ, Nam lao ra giữa lửa đạn, kéo bạn về phía hầm trú ẩn. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Mảnh pháo xé toạc vai Nam, máu thấm đỏ áo lính. Nhưng cậu vẫn nghiến răng cõng bạn chạy tiếp.

Hưng bật khóc:

– Bỏ tao đi Nam! Mày sẽ chết mất!

Nam gằn giọng:

– Chúng ta đã hứa sẽ cùng sống trở về!

Đêm ấy, đơn vị giữ được trận địa. Nhưng Hưng đã không qua khỏi. Trước khi nhắm mắt, cậu nắm tay Nam, thều thào:

– Nếu mày sống… hãy sống luôn phần đời của tao…

Nam ngồi lặng rất lâu bên người đồng đội. Nước mắt hòa với bùn đất trên gương mặt trẻ măng. Cậu hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi máu xương mà còn lấy đi cả tuổi xuân của biết bao con người.

Năm tháng trôi qua, đất nước thống nhất. Nam trở về trong ngày cờ đỏ tung bay khắp phố phường. Mẹ cậu òa khóc khi nhìn thấy con trai gầy gò, vai mang vết sẹo dài của chiến tranh. Nam đứng giữa hòa bình, lặng lẽ ngước nhìn bầu trời trong xanh và nhớ về những đồng đội đã mãi nằm lại tuổi đôi mươi.

Thời hoa lửa – quãng đời mà tuổi trẻ cháy lên như những đóa hoa trong biển lửa chiến tranh. Đó là thời của lý tưởng, của lòng yêu nước, của những con người dám sống, dám hy sinh cho Tổ quốc. Dù gian khổ, mất mát và đau thương, đó vẫn là thời đẹp nhất của một thế hệ – thế hệ đã dùng tuổi xuân để viết nên hòa bình cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Con đi để mai này quê mình được yên bình | Câu chuyện thời hoa lửa