Con Diều Giấy
Con Diều Giấy
Chiều hôm ấy, lũ trẻ trong làng rủ nhau ra cánh đồng thả diều sau nhiều ngày phải trú trong hầm tránh bom. Bầu trời trong xanh hiếm hoi khiến ai cũng háo hức.
Nam đứng nhìn con diều giấy bay cao trong gió mà lòng chợt nhẹ nhõm. Cậu đã lâu lắm rồi mới lại nghe tiếng cười trẻ con vang khắp cánh đồng như thế.
Một cụ già ngồi gần đó khẽ bảo: “Có tiếng trẻ con là còn hy vọng.”
Chiến tranh đã cướp đi nhiều điều bình dị của ngôi làng nhỏ này. Nhưng chỉ cần một buổi chiều yên tiếng bom, cuộc sống lại cố gắng hồi sinh theo cách riêng của nó.
Bất chợt tiếng động cơ máy bay vọng lại từ xa. Lũ trẻ giật mình ôm chặt cuộn dây diều trong tay. Người lớn nhanh chóng gọi nhau xuống hầm trú ẩn.
Con diều giấy vẫn chao nghiêng trên nền trời trước khi rơi xuống bãi cỏ.
Đêm ấy, Nam nhặt lại con diều bị rách rồi lặng lẽ sửa từng thanh tre nhỏ.
Giữa thời hoa lửa, những cánh diều giấy mong manh vẫn mang theo ước mơ giản dị về bầu trời bình yên của biết bao con người.


