Bài viết

Con Diều Không Dây

Một con diều trẻ con thả dở giữa ngày chiến sự đã trở thành ký ức day dứt về sự mất mát và khát vọng bình yên trong những năm tháng chiến tranh.

Gia Lai29/04/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Phú kể rằng, ngay cả trong chiến tranh, trẻ con vẫn là trẻ con. Chúng vẫn chơi, vẫn cười – cho đến khi tiếng bom kéo chúng trở lại thực tại. Một buổi chiều, khi làng tạm yên sau nhiều ngày bị đánh phá, vài đứa trẻ rủ nhau ra cánh đồng thả diều. Gió thổi nhẹ, bầu trời trong hiếm hoi. Trong số đó có một cậu bé tên là Tý – con trai của một gia đình trong làng. Cậu bé rất thích con diều tự làm bằng giấy và tre, dù đã vá nhiều chỗ. “Mai này hết chiến tranh, con sẽ thả diều cao thật cao,” Tý nói. Người lớn đứng xa nhìn, vừa vui vừa lo. Rồi như một thói quen ám ảnh, tiếng máy bay lại vang lên. “Chạy vào hầm!” – tiếng gọi vang lên khắp nơi. Trẻ con hoảng loạn, buông dây diều, chạy tán loạn. Con diều của Tý bay lên cao hơn, không còn ai giữ. Bom bắt đầu rơi. Khói bụi, tiếng nổ, tiếng gọi nhau… Khi mọi thứ lắng xuống, cánh đồng không còn như trước. Người ta tìm thấy con diều mắc trên một cành cây, giấy đã rách tả tơi. Nhưng Tý thì không còn. Ông Phú nói, đó là lần đầu tiên ông thấy một con diều bay mà không có người giữ dây. “Một con diều không dây… bay lên, nhưng không còn ai ở dưới nhìn theo,” ông nói. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, trẻ con lại thả diều trên cánh đồng ấy. Nhưng với ông, mỗi con diều bay lên đều gợi lại một ký ức. Một buổi chiều yên bình ngắn ngủi, một tiếng gọi vội vã, và một con diều bay lên không còn dây. Giữa thời hoa lửa, có những ước mơ rất giản dị – như được thả diều dưới bầu trời yên bình. Và đôi khi, chính những ước mơ giản dị ấy lại trở thành điều đau lòng nhất khi không thể thực hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Con Diều Không Dây | Câu chuyện thời hoa lửa