Bài viết

Con Đò Không Sáng Đèn

Đắk Lắk27/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, bà Lê Thị Bảy sống ở một bến sông nhỏ thuộc tỉnh Bến Tre. Gia đình bà có chiếc đò gỗ cũ, ngày thường chở người qua sông, nhưng khi chiến tranh diễn ra, nó trở thành phương tiện đưa cán bộ và bộ đội qua lại. Vì sông rộng, lại thường có địch tuần tra, nên mỗi chuyến đò đều phải tuyệt đối im lặng. Ban đêm không được bật đèn, chỉ dựa vào ánh sao và kinh nghiệm của người chèo đò. Mỗi lần có người cần qua sông, bà Bảy lại lặng lẽ đẩy đò ra giữa dòng. Trên đò, mọi người ngồi sát nhau, không ai nói chuyện. Chỉ nghe tiếng nước khẽ vỗ vào mạn thuyền và tiếng mái chèo nhịp đều. Có lần trời tối đen như mực, gió lớn, nước chảy xiết. Bà Bảy vẫn bình tĩnh điều khiển con đò tránh từng xoáy nước. Một cán bộ ngồi trên đò khẽ nói: “Chị chèo đò mà như thuộc từng khúc sông.” Bà chỉ cười nhỏ: “Quen sông thì sông giữ mình.” Nhiều chuyến đi nguy hiểm, có khi chỉ cách địch vài trăm mét, nhưng con đò vẫn an toàn cập bến. Không ai bị phát hiện, không chuyến hàng nào bị lộ. Sau ngày hòa bình, bến sông xưa đã đổi thay, nhưng bà Bảy vẫn nhớ từng chuyến đò trong đêm tối. Bà thường kể với con cháu rằng: “Thời chiến tranh, có những con người không cầm súng, nhưng vẫn góp phần giữ bí mật và sự sống cho nhiều người bằng chính sự bình tĩnh và gan dạ của mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn