“Con Đò Không Tắt Đèn”
Ông Võ Văn Tư từng chèo đò đưa bộ đội và hàng tiếp tế qua sông vào ban đêm tại vùng đồng bằng Nam Bộ năm 1970. Một chuyến đò giữa đêm mưa bom đã trở thành ký ức ám ảnh nhưng cũng đầy xúc động đối với ông suốt cuộc đời.
Năm 1970, vùng sông nước miền Tây nơi ông Võ Văn Tư sinh sống là tuyến vận chuyển quan trọng cho lực lượng kháng chiến. Ban ngày ghe thuyền phải ngụy trang dưới lùm cây, chỉ đến đêm mới dám di chuyển.
Ông Tư khi ấy ba mươi tuổi, làm nhiệm vụ chèo đò đưa người và hàng hóa vượt sông. Công việc tưởng đơn giản nhưng luôn đối mặt với nguy hiểm vì máy bay và tàu tuần tra thường xuyên xuất hiện.
Đêm hôm đó trời mưa lất phất, gió thổi mạnh làm mặt sông nổi sóng nhỏ. Ông nhận lệnh chở một tổ thương binh cùng vài thùng thuốc men sang bờ bên kia trước khi trời sáng.
Chiếc đò gỗ cũ lặng lẽ rời bến trong màn đêm đặc quánh. Mọi người ngồi im phăng phắc, chỉ còn tiếng mái chèo khua nhẹ dưới nước.
Đi được nửa sông thì tiếng động cơ máy bay bất ngờ vang lên từ phía xa.
Một quả pháo sáng rơi xuống, cả khúc sông bỗng sáng trắng như ban ngày.
Ông Tư lập tức cho đò áp sát vào đám lục bình để tránh bị phát hiện. Mọi người nằm rạp xuống khoang thuyền, không ai dám thở mạnh.
Nhưng đúng lúc ấy, một thương binh bị đau vết thương quá nặng, khẽ rên lên vì không chịu nổi.
Tiếng máy bay lập tức vòng lại.
Bom bắt đầu nổ phía đầu sông, nước bắn cao phủ trắng cả mặt đò. Chiếc ghe rung mạnh tưởng chừng sắp lật.
Giữa lúc nguy cấp, ông Tư bất ngờ thắp chiếc đèn dầu nhỏ treo ở mũi ghe rồi chèo nhanh sang hướng khác.
Một người trên thuyền hốt hoảng:
— “Chú làm vậy máy bay thấy hết!”
Ông chỉ nói ngắn gọn:
— “Phải kéo chúng đi chỗ khác.”
Quả đúng như vậy, ánh đèn nhỏ khiến máy bay chuyển hướng truy đuổi theo chiếc ghe của ông, tạo cơ hội cho những xuồng khác lẩn vào con rạch tối phía sau.
Ông Tư chèo đi trong mưa bom suốt gần nửa giờ trước khi tắt được đèn và trốn vào bãi lau sậy.
May mắn, ông và con đò vẫn sống sót.
Sau chiến tranh, nhiều người hỏi vì sao ông dám làm điều nguy hiểm như thế. Ông chỉ cười hiền:
“Lúc đó nếu mình sợ, có khi cả chuyến đò không ai còn sống.”
Đến tận bây giờ, mỗi lần nhìn ánh đèn dầu leo lét trên sông vào đêm mưa, ông vẫn nhớ chuyến đò năm ấy — chuyến đò mang theo sự sống, lòng can đảm và tình người giữa những tháng năm khói lửa.



