Mẹ Việt Nam Anh hùng

Con Đò Qua Bến Lặng

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh trên khúc sông Vàm Cỏ.

Mặt nước phẳng lặng.

Chỉ có tiếng mái chèo khua nhè nhẹ.

Ông Tư Chánh chống sào đưa con đò nhỏ rời bến.

Trên đò.

Không có khách đi chợ.

Không có người buôn bán.

Chỉ có bốn chiến sĩ mang theo những chiếc ba lô đã bạc màu.

Họ ngồi im.

Không ai nói một lời.

Giữa dòng.

Ông Tư bỗng cất tiếng.

"Đừng."

"Động."

"Một."

"Con cò."

Mấy người lính thoáng ngạc nhiên.

Rồi lập tức hiểu ý.

Đó là ám hiệu.

Bên kia bờ đang có địch phục kích.

Ông nhẹ nhàng xoay mũi đò.

Đưa mọi người men theo một lạch nước nhỏ phủ kín lục bình.

Con đò chậm rãi lướt đi.

Đến gần sáng.

Những người lính cập bờ an toàn.

Trước khi chia tay.

Một chiến sĩ trẻ nắm chặt tay ông.

"Bác."

"Đã cứu."

"Chúng cháu."

Ông chỉ cười.

"Tôi."

"Chỉ."

"Biết chèo."

"Đò."

Nhiều tháng sau.

Ông Tư vẫn chèo đò như mọi ngày.

Ban ngày.

Đưa bà con qua sông.

Ban đêm.

Đưa những chuyến đò không ghi trong bất kỳ cuốn sổ nào.

Có lần.

Con đò bị trúng đạn.

Một tấm ván vỡ toác.

Ông vá lại ngay trong đêm.

Sáng hôm sau.

Đò vẫn sang bến đúng giờ.

Người trong làng chẳng ai hỏi.

Cũng chẳng ai nói.

Họ chỉ lặng lẽ giúp ông thay tấm ván mới.

Năm 1975.

Đất nước thống nhất.

Bến đò đông vui trở lại.

Con đường bê tông dần thay thế những chuyến phà nhỏ.

Ông Tư nghỉ chèo.

Chiếc đò cũ được kéo lên bờ.

Đặt dưới bóng cây bần.

Một chiều.

Đám trẻ trong xóm leo lên đò chơi.

Một cậu bé hỏi.

"Ông."

"Ơi."

"Sao."

"Không bán."

"Chiếc."

"Đò."

Ông đưa tay vuốt nhẹ những vết sẹo trên mạn gỗ.

"Vì."

"Nó."

"Đã."

"Đưa."

"Rất nhiều."

"Người."

"Đi."

"Đến."

"Ngày."

"Hòa bình."

Trong buổi gặp mặt truyền thống của địa phương, mọi người nhắc đến Anh hùng Nguyễn Thị Rành, người mẹ kiên cường của vùng đất Củ Chi, đã dành cả cuộc đời che chở và tiếp sức cho lực lượng cách mạng.

Ông Tư lặng lẽ nhìn dòng sông đang lấp lánh dưới nắng.

Những con thuyền đánh cá nối nhau xuôi dòng.

Không còn tiếng súng.

Không còn những chuyến vượt sông trong đêm.

Chỉ còn tiếng trẻ nhỏ cười vang bên bến nước.

Ông mỉm cười.

Bởi ông biết.

Có những con đò không chỉ chở người qua sông.

Mà còn chở cả một dân tộc đi qua những năm tháng thời hoa lửa để cập bến hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn