Cựu Thanh niên xung phong

Con đường của Lực

Con đường của Lực

Hưng Yên03/12/2025Khương Thị Doan (Bí thư chi đoàn Thôn Việt Yên 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lực nhập ngũ vào lực lượng Thanh niên xung phong khi mới vừa tròn mười tám tuổi. Ngày rời quê, mẹ dúi vào tay cậu mảnh khăn tay thêu vội, dặn “ra chiến trường giữ mình nghe con”. Tiểu đội của bác Lực được giao nhiệm vụ mở đường Trường Sơn, nơi đêm đêm bom đạn rền vang và từng mét đất đều thấm mồ hôi, máu của đồng đội.

Những ngày đầu, Bác Lực còn bỡ ngỡ, bàn tay quen cầm cuốc ngoài đồng nay phải cầm xẻng san đường, vác đá giữa tiếng máy bay gào rú. Có hôm, vừa san xong một đoạn thì bom Mỹ trút xuống, cả tiểu đội lao vào hầm trú ẩn trong gang tấc. Khói bom tan, bác Lực cùng đồng đội lại lầm lũi trở ra, tiếp tục công việc dở dang như chưa hề run sợ.

Một lần, trong trận bom vùi lấp đường, đồng đội của bác Lực – cô gái tên Hòa – bị thương vì mảnh đạn. bác Lực bế cô Hòa chạy bộ hàng cây số đưa về trạm cứu thương, mặc cho máu chảy ướt cả áo. Nhờ sự nhanh trí của cậu, cô Hòa giữ được tính mạng. Hôm xuất viện, cô cười với bác Lực: “Cậu mà làm anh nuôi thì đúng là cứu được cả đơn vị mất”.

Bao tháng ngày giữa rừng sâu, họ chia nhau từng hạt muối, từng ngụm nước suối, sống bên nhau như anh em ruột thịt. Đường Trường Sơn càng mở rộng, nỗi nhớ nhà của bác Lực càng đầy, nhưng cậu luôn tự nhắc: “Mỗi mét đường thông là bớt một phút chiến tranh”.

Đến năm 1973, nhiệm vụ hoàn thành, đơn vị giải thể, Lực trở về quê với dáng người gầy đi nhưng đôi mắt rắn rỏi. Bà mẹ già ôm lấy con, vừa khóc vừa cười, còn Lực chỉ lặng im nhìn dải khăn tay cũ kỹ vẫn nằm trong túi áo ngực.

Bao năm sau, khi kể lại câu chuyện cho con cháu, bác Lực vẫn nói: “Thanh niên xung phong ngày đó không ai là anh hùng cả. Chúng ta chỉ là những người trẻ mang theo niềm tin vào đất nước, và con đường Trường Sơn là bằng chứng cho lòng can đảm ấy.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn