Con đường của người lính
Những ngày đầu xuân, khi mây còn bảng lảng trên những triền núi của Lai Châu, con đường bê tông dẫn vào bản đã rộn ràng tiếng cười của trẻ nhỏ. Ít ai biết rằng, phía dưới lớp bê tông phẳng phiu hôm nay là biết bao giọt mồ hôi, công sức của người dân và trong đó có dấu ấn đậm nét của những cựu chiến binh – những người từng đi qua khói lửa chiến tranh.
Ở nhiều bản làng vùng cao, người dân vẫn quen gọi họ bằng cái tên thân thương: "ông bộ đội". Chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm, mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn, nhưng phẩm chất của người lính năm nào vẫn còn nguyên vẹn. Họ luôn là những người đi đầu trong mọi phong trào của địa phương.
Có một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Ngày trở về quê hương, điều khiến ông day dứt nhất không phải là những vết thương trên cơ thể mà là cảnh bà con trong bản vẫn phải đi trên con đường đất lầy lội. Mỗi mùa mưa, trẻ em đến trường quần áo lấm lem, người già muốn xuống trung tâm xã phải mất hàng giờ vượt qua những đoạn dốc trơn trượt.
Khi địa phương phát động phong trào xây dựng nông thôn mới, nhiều hộ dân còn băn khoăn vì việc mở đường đồng nghĩa với việc phải hiến đất, chặt cây, di dời hàng rào. Hiểu được tâm lý ấy, người cựu chiến binh là người đầu tiên tự nguyện hiến phần đất của gia đình. Ông nói với bà con: "Đất có thể làm lại, nhưng con đường sẽ mở ra tương lai cho con cháu."
Lời nói mộc mạc ấy đã lay động nhiều người. Từng hộ gia đình bắt đầu đồng thuận hiến đất, góp ngày công, vận chuyển cát đá. Riêng ông, dù tuổi đã ngoài bảy mươi, vẫn có mặt từ sáng sớm. Có hôm trời mưa, đôi chân đau nhức vì vết thương cũ, ông vẫn chống cuốc ra công trường. Ông bảo, ngày còn trong quân ngũ còn vượt được bom đạn, thì vài mét đường hôm nay đâu thể làm mình chùn bước.
Suốt nhiều tháng, tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa cùng tiếng cười nói vang vọng khắp bản. Những thanh niên khỏe mạnh nhìn thấy các bác cựu chiến binh vẫn hăng say lao động thì càng thêm quyết tâm. Người trộn bê tông, người khiêng đá, người san nền. Công trình không chỉ được xây bằng xi măng và cát sỏi mà còn bằng tinh thần đoàn kết của cả cộng đồng.
Ngày con đường hoàn thành, bà con tập trung rất đông. Những chiếc xe máy đầu tiên chạy vào bản trong niềm vui của mọi người. Trẻ em không còn phải lội bùn đến trường. Nông sản được chở xuống chợ thuận lợi hơn. Xe cứu thương có thể vào tận nơi khi có người ốm đau. Con đường đã làm thay đổi cuộc sống của cả bản.
Nhưng với người cựu chiến binh, điều đáng quý nhất không phải là con đường mới mà là sự đổi thay trong nhận thức của người dân. Ông vui vì bà con đã hiểu rằng muốn bản làng phát triển thì mỗi người đều phải biết hy sinh lợi ích riêng vì lợi ích chung.
Sau công trình ấy, ông tiếp tục cùng Hội Cựu chiến binh vận động nhân dân trồng hoa ven đường, giữ gìn vệ sinh môi trường và xây dựng nếp sống văn minh. Ông thường nhắc con cháu rằng, giữ cho con đường sạch đẹp cũng quan trọng như làm ra con đường ấy.
Nhiều đoàn viên thanh niên trong xã coi ông là tấm gương để học tập. Mỗi khi tham gia các hoạt động tình nguyện, họ lại nhớ đến hình ảnh người cựu chiến binh tóc bạc, lưng đã còng nhưng vẫn cần mẫn xúc từng xẻng cát. Hình ảnh ấy không chỉ truyền cảm hứng về tinh thần lao động mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm với quê hương.
Chiến tranh đã lùi xa, tiếng súng không còn vang trên núi rừng Lai Châu. Thế nhưng, những người lính năm xưa vẫn tiếp tục một hành trình mới – hành trình dựng xây quê hương bằng chính đôi bàn tay lao động và trái tim đầy trách nhiệm. Họ không còn mở đường cho đoàn quân ra trận, mà mở những con đường đưa bản làng đến với cuộc sống ấm no, văn minh.
Có lẽ, đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ trong thời bình: ở đâu nhân dân cần, ở đó người lính vẫn luôn tiên phong. Những con đường hôm nay không chỉ nối liền các bản làng, mà còn nối tiếp truyền thống cống hiến của những người đã dành cả tuổi thanh xuân để bảo vệ Tổ quốc.



