CON ĐƯỜNG CỦA NHỮNG BÔNG HOA LỬA
Con đường Trường Sơn mùa mưa đỏ quạch bùn đất, mùa nắng thì bụi bay mù trời. Nhưng với những cô gái thanh niên xung phong, đó không chỉ là con đường vận tải, mà còn là con đường của tuổi trẻ, của niềm tin. Hà mười tám tuổi, rời quê lên đường với mái tóc còn thơm mùi bồ kết. Cô cùng tiểu đội nhận nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt. “Bom vừa dứt là phải lao ra,” đội trưởng dặn. Hà chưa từng nghĩ mình sẽ quen với tiếng nổ. Nhưng rồi ngày qua ngày, cô học cách chạy nhanh hơn, cúi thấp hơn, và can đảm hơn. Một lần, khi đang lấp hố bom, máy bay địch quay lại. Tiếng còi hú lên. Mọi người lao vào hầm. Nhưng Hà chợt khựng lại. “Còn cái cuốc của em…” Đội trưởng hét: “Bỏ đi!” Hà quay đầu chạy, nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ vang lên. Đất đá bắn tung. Khi tỉnh dậy, Hà thấy mình nằm trong hầm, đầu óc choáng váng. Cô nhìn quanh: “Chị Lan đâu?” Không ai trả lời. Sau trận bom, người ta tìm thấy chị Lan – đội trưởng – nằm cạnh miệng hố bom, tay vẫn cầm chiếc cuốc của Hà. Hà òa khóc. Từ hôm đó, Hà không còn sợ tiếng bom nữa. Cô lao ra đường nhanh nhất mỗi khi có hố mới. “Phải làm cho xong… để xe qua… để máu của chị không uổng…” Đêm xuống, các cô gái ngồi bên nhau, hát khe khẽ. Giữa rừng sâu, tiếng hát như xoa dịu mọi mất mát. Nhiều năm sau, con đường ấy đã trở thành quốc lộ. Hà – giờ là một phụ nữ trung niên – đứng bên đường, nhìn dòng xe qua lại. Không ai biết nơi này từng là hố bom, từng có những cô gái tuổi mười tám đã sống và ngã xuống. Hà khẽ chạm tay xuống đất: “Chị Lan… đường đã thông rồi.”



