Cựu Thanh niên xung phong

CON ĐƯỜNG CỦA NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG NGHỈ

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng làng ở Hải Phú, người dân nơi đây vẫn nhớ đến một cô gái nhỏ bé, nhanh nhẹn – Nguyễn Thị Liên, thanh niên xung phong của quê hương.

Quảng Trị19/08/2026Hồng Sương Lê (Đoàn UBND tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng làng ở Hải Phú, người dân nơi đây vẫn nhớ đến một cô gái nhỏ bé, nhanh nhẹn – Nguyễn Thị Liên, thanh niên xung phong của quê hương.

Ngày ấy, Liên vừa tròn mười tám tuổi. Tuổi của những ước mơ còn dang dở, của những buổi chiều thả diều trên cánh đồng lộng gió. Nhưng chiến tranh đã không cho cô được sống một tuổi trẻ bình yên. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, Liên đã gác lại tất cả, tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong.

Công việc của Liên và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo cho những chuyến xe ra tiền tuyến được thông suốt. Đó là công việc mà mỗi ngày đều đối mặt với cái chết. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào, đất đá có thể vùi lấp bất cứ ai. Nhưng chưa một lần Liên chùn bước.

Có những đêm, khi tiếng máy bay gầm rú trên đầu, Liên vẫn cùng đồng đội lao ra mặt đường. Ánh đèn pin le lói, đôi tay thoăn thoắt lấp từng hố bom còn bốc khói. Mồ hôi hòa lẫn với đất cát, khuôn mặt lấm lem nhưng ánh mắt vẫn sáng lên niềm tin mãnh liệt.

Liên thường nói với bạn bè: “Đường có thông thì bộ đội mới đi được, đất nước mới sớm hòa bình.” Câu nói giản dị ấy đã trở thành động lực để cô vượt qua mọi gian khổ.

Một lần, trong một trận bom dữ dội, con đường vừa được san lấp lại bị phá hủy hoàn toàn. Đất đá ngổn ngang, khói bụi mù mịt. Không chờ lệnh, Liên cùng đồng đội lao vào làm lại từ đầu. Khi mọi người còn do dự vì sợ bom quay lại, Liên đã là người cầm xẻng bước ra trước tiên.

Nhưng chiến tranh không bao giờ dễ dàng. Trong một lần làm nhiệm vụ, khi Liên đang cúi xuống lấp hố bom, một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá tung lên dữ dội. Khi đồng đội chạy đến, họ chỉ còn thấy chiếc khăn rằn quen thuộc của Liên nằm lại giữa con đường còn chưa kịp hoàn thành.

Sự ra đi của Liên khiến ai cũng lặng đi. Cô gái mới mười tám tuổi, chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân, đã hóa thành một phần của đất mẹ. Nhưng con đường mà Liên và đồng đội mở vẫn tiếp tục được nối dài. Những chuyến xe vẫn lăn bánh, mang theo niềm tin và hy vọng.

Nhiều năm sau, con đường ấy đã được trải nhựa, không còn dấu vết của hố bom năm xưa. Nhưng với người dân Hải Phú, đó không chỉ là một con đường bình thường. Đó là con đường của ký ức, của sự hy sinh và của lòng dũng cảm.

Mỗi lần đi qua, tôi lại tưởng tượng thấy hình ảnh Liên – cô gái với chiếc khăn rằn, đôi tay lấm bùn nhưng ánh mắt rực sáng. Cô như vẫn đang ở đó, tiếp tục công việc của mình, tiếp tục những bước chân không nghỉ.

Câu chuyện về Nguyễn Thị Liên không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên xung phong – những con người đã dành trọn tuổi trẻ cho đất nước. Và chính họ đã làm nên những con đường dẫn đến hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn