Bài viết

CON ĐƯỜNG CỦA NHỮNG DÂN CÔNG HỎA TUYẾN

Hà Tĩnh16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ chuẩn bị mở màn, khắp các tỉnh miền núi phía Bắc rộn ràng khí thế phục vụ tiền tuyến. Tại một bản nhỏ thuộc tỉnh Yên Bái, anh dân công trẻ tên Hùng tình nguyện tham gia đoàn vận tải.

Ngày lên đường, mẹ anh gói cho con trai một nắm cơm nếp và dặn:

– Đường xa vất vả, nhưng bộ đội ngoài mặt trận còn gian khổ hơn nhiều. Con cố gắng góp sức mình cho đất nước.

Đoàn dân công gồm hàng trăm người, gùi gạo, đạn dược, thuốc men băng qua những cánh rừng già. Ban ngày họ đi dưới cái nắng gay gắt, ban đêm lại lần mò trong sương lạnh. Mỗi người mang trên lưng từ ba mươi đến năm mươi cân hàng.

Con đường lên Điện Biên khi ấy chưa có xe cơ giới. Mọi thứ đều dựa vào sức người. Có đoạn dốc cao đến mức phải bò bằng cả tay và chân. Có đoạn vực sâu hun hút chỉ cần sơ sẩy là mất mạng.

Một buổi chiều, máy bay Pháp xuất hiện. Tiếng động cơ gầm rú khiến mọi người lập tức tản vào rừng. Những quả bom nổ liên tiếp làm đất đá tung lên mù mịt. Khi đợt oanh tạc kết thúc, nhiều đoạn đường bị cày nát.

Không ai chờ lệnh. Tất cả dân công lập tức lao vào sửa đường. Người đào đất, người khuân đá, người chặt cây làm cầu tạm. Họ làm việc suốt đêm dưới ánh đuốc.

Hùng nhớ mãi hình ảnh một cụ già gần sáu mươi tuổi vẫn gùi gạo đều đặn. Có lần anh đề nghị mang giúp một phần hàng nhưng cụ từ chối:

– Còn đi được là còn phục vụ kháng chiến.

Câu nói ấy khiến anh xúc động.

Suốt nhiều tháng, những đoàn dân công như dòng máu nuôi dưỡng mặt trận Điện Biên Phủ. Mỗi bao gạo, mỗi hòm đạn đều thấm đẫm mồ hôi và cả máu của nhân dân.

Ngày chiến thắng, Hùng đứng trên sườn núi nhìn lá cờ chiến thắng tung bay. Anh hiểu rằng trong chiến công ấy có phần đóng góp của hàng vạn dân công hỏa tuyến thầm lặng.

Con đường năm xưa giờ đã thành quốc lộ khang trang. Nhưng câu chuyện về những dân công hỏa tuyến vẫn mãi là biểu tượng của lòng yêu nước và sức mạnh đại đoàn kết dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn