Con đường của những dấu chân
Con đường của những dấu chân
Ông Hoàng Văn Phúc từng là chiến sĩ giao liên trên tuyến đường Trường Sơn.
Nhiệm vụ của ông là dẫn đường cho các đoàn cán bộ và vận chuyển tài liệu quan trọng.
Mỗi chuyến đi kéo dài hàng tuần.
Ông thuộc từng con suối, từng triền núi và từng lối mòn trong rừng.
Có những đêm trời tối đen như mực.
Không đèn.
Không ánh trăng.
Ông chỉ dựa vào kinh nghiệm để xác định phương hướng.
Một lần, đoàn công tác đi lạc sau cơn mưa lớn.
Ông bình tĩnh tìm lại dấu chân cũ còn in trên đất ẩm để dẫn mọi người về đúng tuyến đường.
Nhiều năm sau trở lại Trường Sơn, những con đường mòn năm xưa đã trở thành quốc lộ rộng lớn.
Ông đứng rất lâu bên đường và nói:
– Ngày ấy chúng tôi đi bằng đôi chân. Hôm nay đất nước đi lên bằng những con đường hòa bình.



