CON ĐƯỜNG CỦA THANH NIÊN
Có những con người sống chưa đầy hai mươi năm nhưng tên tuổi lại sống mãi cùng dân tộc.
Lý Tự Trọng là một người như thế.
Sinh ra trong một gia đình yêu nước, từ nhỏ anh đã được cha mẹ giáo dục lòng yêu quê hương và tinh thần đấu tranh chống áp bức. Những năm tháng sống ở nước ngoài giúp anh sớm tiếp cận tư tưởng cách mạng và được tổ chức tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng.
Năm 1931, phong trào đấu tranh của nhân dân Nam Kỳ diễn ra sôi nổi. Trong một cuộc mít tinh tại Sài Gòn, mật thám bất ngờ ập đến để bắt giữ diễn giả.
Không một chút do dự, Lý Tự Trọng lao lên, nổ súng để bảo vệ đồng chí của mình.
Anh bị bắt ngay sau đó.
Trong nhà giam, thực dân Pháp dùng đủ mọi cực hình. Roi vọt, gông cùm, những đòn tra tấn tàn bạo… tất cả đều không thể khiến chàng trai mười bảy tuổi khuất phục.
Trước phiên tòa, viên chánh án hỏi:
— Anh còn quá trẻ. Tại sao lại đi theo con đường cách mạng?
Lý Tự Trọng bình tĩnh nhìn thẳng vào những kẻ đang xét xử mình rồi dõng dạc trả lời:
"Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác."
Cả phòng xử án lặng đi.
Không ai ngờ một chàng trai tuổi đời còn rất trẻ lại có ý chí sắt đá đến như vậy.
Ngày bị đưa ra pháp trường, Lý Tự Trọng vẫn hiên ngang, không một chút run sợ.
Anh ngã xuống khi mới mười bảy tuổi.
Nhưng câu nói bất hủ của anh đã trở thành ngọn lửa soi đường cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam trong suốt hành trình đấu tranh giành độc lập và xây dựng đất nước.



