Khác

Con đường của thanh niên - Lý Tự Trọng

Một thanh niên yêu nước, dấn thân từ rất sớm, Lý Tự Trọng đã để lại câu nói bất hủ: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng”, trở thành ngọn lửa dẫn lối cho bao thế hệ.

Gia Lai13/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dân tộc, có những con người không sống lâu— nhưng sống đủ để trở thành một lời nhắc nhở. Lý Tự Trọng là một người như thế. Sinh năm 1914, trong bối cảnh đất nước còn chìm trong ách đô hộ, ông sớm tiếp xúc với tư tưởng cách mạng và dấn thân khi tuổi đời còn rất trẻ. Không có nhiều năm tháng để lựa chọn, ông chọn con đường khó nhất—con đường đấu tranh. Những hoạt động của ông âm thầm nhưng quyết liệt. Giữa lòng đô thị đầy rẫy sự kiểm soát của thực dân, ông vẫn kiên trì làm nhiệm vụ, giữ vững niềm tin vào cách mạng. Năm 1931, trong một cuộc mít tinh đấu tranh, khi thực dân Pháp đàn áp, ông đã nổ súng bảo vệ cán bộ cách mạng. Một hành động nhanh, dứt khoát— nhưng cũng là bước ngoặt của cuộc đời. Ông bị bắt. Trước tòa án, kẻ thù tìm cách kết tội, hạ thấp và đe dọa. Nhưng người thanh niên ấy không cúi đầu. Không biện minh. Không sợ hãi. Ông đứng thẳng, và nói: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng.” Đó không chỉ là một câu trả lời. Mà là một tuyên ngôn. Một lựa chọn rõ ràng, không do dự. Ở tuổi chưa đầy hai mươi, ông đã hiểu mình đang đi đâu— và vì điều gì mà đứng vững. Bản án tử hình được tuyên. Nhưng trước cái chết, ông vẫn giữ nguyên khí phách của mình. Không run sợ. Không lùi bước. Như thể điều ông quan tâm không phải là kết thúc của bản thân—mà là con đường phía trước của dân tộc. Ông ngã xuống. Khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng câu nói ấy—vẫn còn. Nó không nằm lại trong một phiên tòa năm ấy, mà đi cùng năm tháng, trở thành lý tưởng cho bao thế hệ thanh niên Việt Nam. Hôm nay, khi nhắc đến Lý Tự Trọng, người ta không chỉ nhớ đến một người chiến sĩ— mà nhớ đến một con đường. Một con đường đã được chọn từ rất sớm, bằng tất cả niềm tin và lòng dũng cảm. Và con đường ấy— vẫn còn người bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn