Bài viết

Con đường đá

An Giang06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đường vận tải qua núi bị bom đánh nát. Để xe qua được, thanh niên xung phong phải lấp hố, xếp đá. Con đường ấy được gọi là “con đường đá” vì ngày nào cũng có đá mới được chuyển lên.

Anh Lộc là đội trưởng đội xung phong. Anh luôn đi đầu, vác đá nặng, tay rớm máu. Mỗi khi mệt, anh chỉ nói: “Đường thông thì hàng tới.”

Một đêm, vừa lấp xong hố bom thì máy bay địch quay lại. Mọi người chạy vào hầm. Anh Lộc nhìn thấy một hố bom chưa kịp lấp, nếu xe tới sẽ rơi xuống. Anh quyết định lao ra, kéo đá lấp tạm.

Đồng đội hét: “Lộc, vào hầm!”
Anh Lộc đáp lớn: “Đường chưa xong, không vào!”

Bom nổ. Đất đá văng. Anh Lộc ngã xuống. Khi đồng đội chạy ra, anh đã hy sinh. Hố bom được lấp một nửa, đủ để xe qua.

Đêm đó, đoàn xe vẫn chạy qua con đường đá. Những người lái xe không biết anh Lộc vừa ngã xuống, nhưng họ đi qua an toàn. Hàng hóa tới chiến trường đúng giờ.

Sau hòa bình, con đường được mở rộng thành đường nhựa. Nhưng người dân vẫn gọi đoạn ấy là “con đường đá”. Họ dựng bia tưởng niệm anh Lộc và đội xung phong. Con đường đá nhắc rằng mỗi mét đường trong chiến tranh đều có mồ hôi và máu. Và những người trẻ như anh Lộc đã lấy tuổi xuân mình đổi lấy con đường sống cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn