Bài viết

Con Đường Đánh Dấu Bằng Vỏ Đạn

Trong một lần hành quân ban đêm, người lính trinh sát đã dùng những vỏ đạn cũ để đánh dấu đường quay lại cho đồng đội. Dấu hiệu giản dị ấy đã giúp cả tổ không bị lạc giữa rừng sâu.

Gia Lai20/05/2026Nguyễn Thị Tường Vy (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972. Trịnh Quang Vinh là chiến sĩ trinh sát của một đơn vị hoạt động trong vùng rừng núi hiểm trở. Công việc của anh là đi trước, dò đường, xác định lối an toàn cho cả tổ. Những đêm hành quân thường không có ánh sáng. Chỉ có bóng cây và tiếng côn trùng rả rích. Một đêm. Đơn vị cần vòng qua một khu vực địa hình phức tạp để tránh vị trí nguy hiểm. Vinh được giao đi trước một đoạn. Điểm quay lại không dễ nhận ra. Rừng dày. Đường mòn cũ bị xóa gần hết. Trước khi đi. Vinh lấy trong túi ra vài vỏ đạn cũ đã thu gom từ trước. Chiến sĩ đi cùng hỏi: — Anh dùng làm gì vậy? Vinh trả lời: — Đánh dấu đường. Anh cứ đi một đoạn lại đặt một vỏ đạn bên gốc cây, trên hòn đá hoặc sát bụi rậm. Khoảng cách vừa đủ để khi quay lại có thể nhìn thấy dấu hiệu. Không ai để ý nhiều lúc đó. Nhưng khi hoàn thành nhiệm vụ. Trời bắt đầu tối hẳn. Cả tổ quay trở lại. Trong bóng đêm dày đặc. Những vỏ đạn nhỏ bé trở thành dấu dẫn đường. Một người thở phào: — May mà có anh Vinh. Nếu không chắc lạc mất. Vinh chỉ cười nhẹ: — Đi rừng thì phải để lại dấu cho nhau. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Trịnh Quang Vinh vẫn giữ vài vỏ đạn cũ trong hộp kỷ vật. Không còn giá trị sử dụng. Nhưng mỗi lần nhìn lại. Ông nhớ rất rõ con đường năm ấy. Những bước chân trong rừng tối. Và những người đồng đội đã đi theo dấu nhỏ bé để trở về an toàn. Có những điều trong chiến tranh không phải vũ khí mới quan trọng. Mà là cách con người tìm đường về cho nhau giữa bóng tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn