Con Đường Đất Đỏ
Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo xuyên qua vùng trọng điểm đánh phá. Ban ngày im lìm, ban đêm rực sáng bom pháo. Đó là con đường duy nhất để tiếp tế cho tiền tuyến.
Bảy – một thanh niên xung phong mới mười chín tuổi – được giao nhiệm vụ dẫn đường cho đoàn xe. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với cái chết. Bảy nhớ rất rõ lời mẹ dặn trước lúc lên đường: “Sống cho đàng hoàng, con nghe.”
Một đêm mưa lớn, bom đánh nát đoạn đường chính. Không kịp sửa, Bảy lao ra phía trước, dùng thân mình chặn đoàn xe, dẫn họ men theo con đường phụ đầy mìn sót lại.
Một tiếng nổ vang lên. Đoàn xe dừng lại an toàn. Bảy nằm lại trên con đường đất đỏ, đôi tay vẫn chỉ hướng về phía trước – nơi tiền tuyến đang chờ.



