Con đường đầy bụi đỏ
Con đường đất đỏ từng in dấu hàng nghìn bước chân đã trở thành ký ức khó phai trong cuộc đời bác.
Bác Phúc nhớ những chặng đường hành quân trên những con đường đất đỏ.
Mỗi khi đoàn người đi qua, bụi đỏ phủ lên quần áo và hành trang.
Những ngày nắng, bụi bay mù. Những ngày mưa, mặt đường trơn và nặng.
Bác nhớ đôi giày của mình nhiều lần phủ đầy đất đỏ.
Mọi người phải thường xuyên phủi bụi và kiểm tra lại hành trang.
Dù điều kiện khó khăn, đoàn quân vẫn tiến về phía trước.
Những con đường ấy kéo dài qua nhiều khu vực và gắn với những ngày tháng tuổi trẻ.
Sau chiến tranh, bác trở về Hải Phòng.
Nhiều năm sau, màu đất đỏ vẫn là một hình ảnh đặc biệt trong ký ức.
Chỉ cần nhìn thấy một con đường đất, bác lại nhớ về thời quân ngũ.



