Người có công giúp đỡ cách mạng

Con Đường Đêm

Câu chuyện là ký ức của ông Phan Văn Lợi – một chiến sĩ giao liên từng làm nhiệm vụ dẫn đường và chuyển thư trong những năm chiến tranh. Những chuyến đi trong đêm tối trên con đường rừng đã trở thành ký ức sâu đậm trong cuộc đời ông.

Lai Châu10/03/2026Vũ Thị Tính1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, Phan Văn Lợi được giao nhiệm vụ làm giao liên cho đơn vị. Công việc của anh là mang thư từ và mệnh lệnh giữa các đơn vị đóng quân rải rác trong rừng. Những chuyến đi của Lợi thường diễn ra vào ban đêm để tránh máy bay trinh sát. Con đường anh đi chỉ là những lối mòn nhỏ xuyên qua rừng rậm, có khi phải băng qua suối lạnh hoặc trèo qua những ngọn đồi dốc. Một đêm nọ, Lợi nhận nhiệm vụ mang một bức điện khẩn đến đơn vị phía trước. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng yếu ớt lọt qua tán lá. Anh đi thật nhanh nhưng cũng rất cẩn thận. Mỗi tiếng động trong rừng đều khiến anh phải dừng lại lắng nghe. Tiếng côn trùng, tiếng lá khô và đôi khi là tiếng bom nổ xa xa. Sau nhiều giờ băng rừng, Lợi đến được điểm hẹn. Khi trao bức điện cho người chỉ huy, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Người chỉ huy vỗ vai anh và nói:
“Cậu đến kịp rồi. Nhờ bức điện này mà đơn vị chúng tôi chuẩn bị được cho trận đánh ngày mai.” Nghe vậy, Lợi cảm thấy mọi vất vả của chuyến đi đều đáng giá. Sau chiến tranh, khi nhớ lại những chuyến đi trong đêm tối ấy, Phan Văn Lợi vẫn cảm thấy như mình đang bước trên con đường rừng năm xưa. Ông nói rằng trong chiến tranh, mỗi nhiệm vụ dù nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến rất nhiều người. Và chính những bước chân thầm lặng ấy đã góp phần tạo nên chiến thắng. Đối với ông, những con đường đêm ấy mãi là ký ức của một thời hoa lửa – nơi lòng dũng cảm và trách nhiệm dẫn lối cho những người lính trẻ. 🌙🔥🌿

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn