Con Đường Đỏ Bazan
Câu chuyện về những người lính công binh ngày đêm mở đường giữa mưa bom bão đạn trên đất đỏ bazan Tây Nguyên, nơi mỗi mét đường là sự đánh đổi bằng mồ hôi, ý chí và cả sự hy sinh.
Tôi là Đinh Văn Khoa, sinh năm 1948. Những năm chiến tranh, tôi thuộc đơn vị công binh, nhiệm vụ chính là mở đường cho xe vận tải đi qua vùng rừng núi Đắk Lắk. Nghe thì đơn giản, nhưng mỗi mét đường là một trận chiến. Đất đỏ bazan ở đây rất đặc biệt. Khi khô thì cứng như đá, nhưng khi mưa xuống lại trơn trượt như mỡ. Xe vừa đi qua là lún sâu, có khi kẹt lại giữa đường. Chúng tôi phải làm việc cả ngày lẫn đêm. Ban ngày tranh thủ san đất, chặt cây; ban đêm sửa đường để tránh máy bay phát hiện. Một đêm mưa lớn, con đường vừa làm xong thì bị sạt lở. Nếu không khắc phục kịp, đoàn xe chở hàng phía sau sẽ không thể tiến lên. Tôi và anh em lập tức lao vào làm. Bùn đất ngập đến đầu gối, tay chân tê cóng vì lạnh. Nhưng không ai dừng lại. Bất ngờ, tiếng máy bay vang lên. Chúng tôi phải tắt hết đèn, nằm im giữa bùn đất. Tim đập mạnh trong lồng ngực. Bom không rơi, nhưng ai cũng hiểu rằng thời gian không còn nhiều. Khi máy bay rời đi, chúng tôi lại tiếp tục làm việc. Cuốc, xẻng, tay trần… tất cả đều được dùng để giữ con đường. Gần sáng, con đường được thông. Khi chiếc xe đầu tiên vượt qua đoạn lầy lội, mọi người vỗ vai nhau, cười mà nước mắt lẫn trong mưa. Nhiều năm sau, tôi trở lại nơi ấy. Con đường đỏ ngày xưa giờ đã được trải nhựa, xe chạy êm ru. Không ai còn nhớ những đêm mưa lầy lội, những bàn tay chai sạn năm xưa. Nhưng với tôi, mỗi đoạn đường đều có ký ức. Con đường đỏ bazan ấy…
không chỉ nối liền những vùng đất,
mà còn nối cả những trái tim đã cùng nhau vượt qua thời hoa lửa.



