Bài viết

Con Đường Đỏ Bụi

Con Đường Đỏ Bụi

Tây Ninh29/04/2026Đoàn xã Vĩnh Châu (Đoàn xã Vĩnh Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG ĐỎ BỤI

Con đường đất đỏ nối từ làng tôi vào chiến khu dài chỉ hơn mấy cây số, nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, đó là con đường không bao giờ quên. Ngày trời nắng, bụi đỏ bay mù như khói; ngày trời mưa, đất dính vào dép nặng trĩu từng bước chân. Nhưng chính trên con đường đỏ bụi ấy, tôi gặp những con người đã để lại dấu ấn sâu nhất đời mình.

Người tôi nhớ nhất là chú Trần, người dân quân địa phương chuyên dẫn đường cho bộ đội. Chú thấp bé, da đen sạm, đôi mắt lúc nào cũng sáng lên giữa làn bụi đỏ. Chú thuộc từng mô đất, từng gốc tre, từng khúc cua như thuộc lòng nhịp tim của chính mình.
“Đường đỏ bụi vậy mà dễ đi hơn chiến trường, mấy cháu cứ yên tâm theo chú,” chú hay nói, giọng trầm mà ấm.

Một buổi trưa, đơn vị cần vượt qua đoạn đường gần bìa rừng – nơi địch thường gài mìn và bắn tỉa. Chú Trần đi trước, tay cầm nhánh tre làm dấu. Bụi đỏ bám đầy lưng áo chú, còn chúng tôi bước theo sau, lòng căng như dây đàn.

Khi đến gần khúc cua, chú Trần đột ngột dang tay chặn cả đội lại. Chú nhìn chăm xuống mặt đất, rồi khẽ cúi xuống, gạt lớp bụi đỏ lên. Một sợi dây mìn hiện ra. Chú chưa kịp cảnh báo thì một tiếng bụp nhỏ vang lên – quả mìn phụ chôn sát mép đường phát nổ. Chú Trần ngã xuống, người phủ đầy bụi đỏ như vừa nhuộm màu đất.

Chúng tôi khiêng chú vào bìa rừng. Trước khi nhắm mắt, chú vẫn cố nói:
“Còn… một quả nữa… ở gốc tre… đừng để tụi nó dính…”

Nhờ lời chú, đơn vị thoát khỏi trận phục kích ngay sau đó.

Ngày hòa bình, trở lại con đường đỏ bụi, tôi thấy những hàng tre đã mọc xanh lại, bụi vẫn cuộn bay mỗi khi có cơn gió mạnh. Nhưng mỗi hạt bụi đều khiến tôi nhớ đến dáng người nhỏ bé đã đi trước, mở đường cho chúng tôi giữa lằn ranh sống – chết.

Con đường đỏ bụi không chỉ là lối đi vào chiến khu, mà còn là nơi ghi dấu bước chân của những con người bình dị, đã lấy chính mạng sống mình để giữ cho mỗi đoàn quân được qua đường an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn