CON ĐƯỜNG ĐƯỢC ĐỔI BẰNG MỒ HÔI
CON ĐƯỜNG ĐƯỢC ĐỔI BẰNG MỒ HÔI
Năm 1982, khi tham gia lực lượng Thanh niên xung phong ở Cốc Ly, bác Phan Kế Toại mới ngoài hai mươi tuổi. Khi ấy tuyến đường Thuận Hải còn là những lối đất nhỏ men theo sườn núi, mùa mưa trơn trượt, đi lại vô cùng khó khăn.
Thanh niên xung phong ngày ấy không có máy xúc, máy ủi như bây giờ. Tất cả đều làm bằng sức người. Cuốc, xẻng, quang gánh và đôi bàn tay chai sần là “máy móc” quen thuộc của họ.
Bác Toại thường kể rằng có những ngày làm việc từ sáng tinh mơ đến tối mịt mới nghỉ. Quần áo lúc nào cũng lấm bùn đất, bàn tay rớm máu vì cuốc đá quá nhiều.
Thế nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là cái cực, mà là tình đồng đội.
Có hôm cả đội chỉ còn ít gạo, mọi người nấu cháo loãng chia nhau. Người khỏe nhường phần cho người ốm. Ban đêm nằm trong lán tre nghe tiếng mưa rơi, ai cũng nhớ nhà nhưng không ai bỏ cuộc.
Bác vẫn hay nói với đoàn viên thanh niên:
“Con đường hôm nay bà con đi thuận lợi là nhờ mồ hôi của rất nhiều người trẻ ngày ấy.”
Mỗi lần kể đến đó, bác lại nhìn xa về phía núi như nhớ lại cả một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi công trường năm xưa.
Đối với bác, con đường Thuận Hải không chỉ là một tuyến đường giao thông, mà còn là dấu ấn của tuổi thanh xuân đầy nhiệt huyết.



