CON ĐƯỜNG ĐƯỢC GIỮ BẰNG TUỔI TRẺ
CON ĐƯỜNG ĐƯỢC GIỮ BẰNG TUỔI TRẺ
CON ĐƯỜNG ĐƯỢC GIỮ BẰNG TUỔI TRẺ
Trong một buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn xã Sin Suối Hồ, giữa không gian yên bình của núi rừng hôm nay, các đoàn viên, thanh niên đã được nghe kể lại câu chuyện về một con đường nhỏ trong những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc – một con đường không có tên trên bản đồ, nhưng lại là mạch sống của cả chiến trường.
Ngày ấy, con đường chỉ là một lối đất đỏ men theo sườn núi, nối bãi tập kết lương thực với tiền tuyến. Nó hẹp, quanh co và thường xuyên bị bom đạn cày xới. Nhưng với những người đang chiến đấu ở đó, con đường ấy là con đường sống.
Giữ con đường là một trung đội bộ đội vận tải do Trung đội trưởng Lâm chỉ huy. Lâm cao gầy, nước da sạm nắng vì những ngày dài bám đường. Anh nói không nhiều, nhưng mỗi khi nhắc đến nhiệm vụ, giọng anh luôn dứt khoát:
“Nếu địch cắt được con đường này, bộ đội phía trước sẽ thiếu lương thực và đạn dược.”
Không xa đó là đội thanh niên xung phong 5B ngày đêm san đường, lấp hố bom để giữ cho tuyến vận chuyển luôn thông suốt.
Trong đội có Hạnh – cô gái mới hai mươi mốt tuổi, quê miền biển xa xôi. Đôi tay Hạnh lúc nào cũng phồng rộp vì cuốc xẻng, đất đá. Nhưng mỗi khi có người hỏi có mệt không, cô chỉ cười:
“Đường có sập thì tụi em lại làm. Sập mấy lần cũng làm.”
Bên con đường ấy còn có một bản nhỏ của đồng bào sinh sống. Người dân vừa làm nương vừa tham gia giữ đường. Tổ dân quân tự vệ do ông Bảy Lộc phụ trách.
Ban ngày ông lên nương, ban đêm lại khoác súng cùng dân quân tuần tra. Khi được hỏi vì sao tuổi đã cao vẫn tham gia chiến đấu, ông chỉ nói giản dị:
“Đường này là của dân bản. Giặc không được phá.”
Giữa những con người trưởng thành ấy còn có Sơn – cậu bé mới mười hai tuổi. Cha Sơn đã hy sinh, cậu theo mẹ chạy giặc đến bản này.
Sơn nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, quen núi rừng nên được giao nhiệm vụ canh gác, báo động và dẫn đường ban đêm. Cậu đi chân trần trên đá mà vẫn nhanh như sóc rừng.
Trong túi áo Sơn lúc nào cũng có một viên đá trắng nhỏ – cột mốc mà cậu tự nhặt lấy để đánh dấu đường về.
Một đêm không trăng, đoàn xe vận tải chuẩn bị vượt qua con đường. Bỗng bầu trời rung lên bởi tiếng máy bay địch.
Pháo sáng rơi xuống, soi rõ con đường đất đỏ như một vết thương dài giữa núi rừng.
Bom nổ dồn dập. Đất đá sụp xuống, một đoạn đường bị phá hỏng hoàn toàn.
Trung đội trưởng Lâm lập tức cho bộ đội bám sườn núi, sẵn sàng đánh trả. Đội thanh niên xung phong của Hạnh lao ra sửa đường dù đất còn nóng vì bom.
Ông Bảy Lộc dẫn tổ dân quân nấp trong rừng, bắn yểm trợ.
Giữa lúc ấy, Sơn phát hiện một toán địch đang men theo lối mòn phía sau định đánh úp trận địa.
Nếu chúng tiến vào từ phía sau, cả tuyến đường sẽ bị cắt.
Không kịp chạy về báo tin, Sơn nhặt hai viên đá trắng rồi đập mạnh vào nhau.
Tiếng “cắc… cắc…” vang lên giữa rừng đêm – tín hiệu khẩn cấp mà chỉ dân quân trong bản mới hiểu.
Ông Bảy Lộc nghe thấy. Ông lập tức chuyển hướng lực lượng, kịp thời chặn đứng mũi tiến công của địch.
Nhưng Sơn đã bị phát hiện.
Một loạt đạn xé gió trong màn đêm.
Cậu bé ngã xuống bên gốc cây rừng, bàn tay vẫn nắm chặt viên đá trắng nhỏ.
Nhờ tín hiệu kịp thời ấy, bộ đội giữ vững trận địa. Thanh niên xung phong sửa xong đoạn đường ngay trong đêm.
Đoàn xe vận tải lặng lẽ vượt qua con đường, tiếp tục tiến về phía trước.
Sáng hôm sau, khi sương còn phủ kín con đường núi, mọi người tìm thấy Sơn nằm yên bên vệ rừng.
Trung đội trưởng Lâm lặng lẽ quỳ xuống, đặt viên đá trắng lên ngực cậu.
Hạnh quay mặt đi, nước mắt lặng lẽ chảy dài.
Ông Bảy Lộc đứng nghiêm, bàn tay run run giơ lên chào theo nghi thức quân đội.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, con đường ấy được mở rộng, nối liền các bản làng và trở thành tuyến giao thông quan trọng.
Người ta vẫn gọi nó bằng cái tên giản dị: Con đường Không Tên.
Bên vệ đường có một tấm bia đá nhỏ khắc dòng chữ:
“Con đường này được giữ bằng lòng dũng cảm của bộ đội, thanh niên xung phong, dân quân và một thiếu niên anh hùng.”
Ngày nay, những đoàn xe vẫn đi qua con đường ấy mỗi ngày.
Ít ai biết rằng dưới lớp đất yên bình kia,
đã có một tuổi thơ nằm lại.
Một tuổi thơ đã hóa thành con đường
để Tổ quốc đi tới.



