CON ĐƯỜNG DƯỚI CHÂN NÚI
Một cô gái trẻ rời quê để tham gia thanh niên xung phong. Những ngày tháng của cô gắn với con đường đất, những chuyến xe và lời hẹn giản dị rằng sau chiến tranh mọi người sẽ cùng trở về.
Lan tham gia thanh niên xung phong khi vừa tròn mười tám tuổi.
Cô cùng đồng đội làm việc trên những tuyến đường phục vụ chiến trường.
Những ngày mưa, đường lầy lội đến mức đi lại rất khó khăn.
Lan thường nói đùa:
“Sau này hòa bình, mình nhất định không đi đường đất nữa.”
Cả nhóm cười ầm lên.
Nhưng sau chiến tranh, không phải ai cũng trở về.
Lan may mắn sống sót.
Nhiều năm sau, cô có dịp quay lại nơi từng làm nhiệm vụ. Con đường ngày trước đã thay đổi, nhưng cô vẫn nhận ra một đoạn dốc cũ.
Cô đứng rất lâu rồi nói:
“Ngày đó tụi mình trẻ quá.”


