Con Đường Dưới Mưa Bom
Câu chuyện kể lại ký ức của ông Hoàng Văn Bình về những ngày tháng cùng đồng đội sửa đường, lấp hố bom để giữ cho tuyến đường vận chuyển luôn thông suốt. Dù đối mặt với hiểm nguy và thiếu thốn, họ vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ, góp phần vào thắng lợi chung trong một thời hoa lửa.
Ông Hoàng Văn Bình nhớ lại thời tuổi trẻ khi ông cùng nhiều thanh niên trong làng tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của họ là sửa chữa những con đường bị bom đạn tàn phá để các đoàn xe chở lương thực và vũ khí có thể đi qua. Những ngày ấy, tiếng máy bay và tiếng bom nổ gần như không lúc nào ngừng. Mỗi khi bom rơi, mặt đường lại xuất hiện những hố sâu lớn. Nhưng ngay sau khi máy bay rời đi, ông Bình và đồng đội lại nhanh chóng mang cuốc, xẻng ra san lấp. Có một lần, sau một trận bom dữ dội, con đường chính dẫn vào khu vực bị phá hỏng nặng. Nếu không sửa kịp, đoàn xe tiếp tế trong đêm sẽ không thể đi qua. Không chần chừ, cả đội bắt tay vào làm việc dù trời đã tối. Dưới ánh đèn pin và ánh lửa nhỏ bên đường, họ đào đất, khiêng đá và san phẳng mặt đường. Mồ hôi hòa với bùn đất nhưng không ai dừng lại. Mọi người động viên nhau cố gắng để con đường sớm được thông. Đến gần sáng, con đường cuối cùng cũng được sửa xong. Khi đoàn xe đầu tiên chạy qua, các chiến sĩ thanh niên xung phong đứng hai bên đường vẫy tay chào. Nhìn những chiếc xe nối đuôi nhau đi về phía trước, ông Bình cảm thấy mọi vất vả đều trở nên ý nghĩa. Giờ đây, khi đã lớn tuổi, ông Hoàng Văn Bình vẫn luôn nhớ về những ngày tháng ấy. Ông nói rằng đó là quãng thời gian gian khổ nhưng cũng rất tự hào – ký ức đẹp về tinh thần đoàn kết và lòng dũng cảm của tuổi trẻ trong một thời hoa lửa.


