Con Đường Dưới Tán Rừng (2)
Câu chuyện kể về những thanh niên xung phong ngày đêm mở đường trong rừng sâu để đảm bảo tuyến vận chuyển cho chiến trường. Dù phải đối mặt với bom đạn và thiên nhiên khắc nghiệt, họ vẫn kiên cường bám đường để giữ cho mạch giao thông không bị gián đoạn.
rong những năm tháng chiến tranh ác liệt, giữa cánh rừng già rậm rạp có một con đường đất đỏ nhỏ hẹp. Con đường ấy do những người thanh niên xung phong mở ra để nối hậu phương với tiền tuyến.
Phạm Văn Hòa là một trong những người làm nhiệm vụ trên con đường ấy. Công việc của anh và đồng đội là san đất, lấp hố bom và giữ cho đường luôn thông suốt để các đoàn xe vận tải có thể đi qua.
Ban ngày, họ tranh thủ sửa đường và ngụy trang dưới tán cây rừng. Ban đêm, khi đoàn xe bắt đầu lăn bánh, họ đứng dọc hai bên đường để hướng dẫn xe vượt qua những đoạn dốc trơn trượt.
Có những lúc máy bay địch bất ngờ xuất hiện, thả bom xuống con đường nhỏ. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng đổ ngổn ngang. Nhưng khi tiếng máy bay vừa xa dần, Phạm Văn Hòa và đồng đội lại nhanh chóng quay trở lại công việc, dùng cuốc xẻng dọn đường để kịp cho chuyến xe tiếp theo.
Một đêm trăng mờ, sau nhiều giờ làm việc, con đường cuối cùng cũng được thông lại. Khi đoàn xe vận tải nặng nề lăn bánh qua, ánh đèn xe hắt lên những thân cây rừng, chiếu sáng khuôn mặt lấm lem của những người thanh niên trẻ.
Nhiều năm sau, nhớ lại quãng thời gian ấy, Phạm Văn Hòa vẫn nói:
“Con đường dưới tán rừng năm xưa không chỉ là con đường đất đỏ, mà còn là con đường của lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.”


