Con Đường Dưới Tán Rừng
Câu chuyện kể lại ký ức của Bùi Thị Hạnh – một nữ dân công hỏa tuyến trong thời chiến. Trong những năm tháng bom đạn, chị cùng đồng đội gùi lương thực, thuốc men băng qua những con đường rừng hiểm trở để tiếp tế cho bộ đội. Con đường dưới tán rừng không chỉ là tuyến vận chuyển quan trọng mà còn là nơi ghi dấu tình đồng đội, sự hy sinh và tinh thần kiên cường của những con người sống trong thời “hoa lửa”.
Bùi Thị Hạnh khi ấy mới hai mươi tuổi. Cô gái nhỏ bé nhưng rất nhanh nhẹn được phân vào đội dân công hỏa tuyến của địa phương. Công việc của họ là gùi gạo, muối và thuốc men từ hậu phương vào những đơn vị đang chiến đấu trong rừng sâu.
Mỗi chuyến đi kéo dài nhiều ngày. Con đường dưới tán rừng quanh co, lúc lên dốc cao, lúc lội qua suối lạnh. Trên vai mỗi người là chiếc gùi nặng, nhưng không ai than vãn.
Ban ngày, họ phải đi thật nhanh để tránh những khu vực nguy hiểm. Ban đêm, cả đội nghỉ tạm trong những lán nhỏ dựng vội dưới rừng. Ánh lửa bập bùng soi lên những gương mặt trẻ còn đầy mồ hôi và bùn đất.
Có lần, khi đoàn đang vượt qua một con dốc lớn thì nghe tiếng máy bay từ xa. Cả đội nhanh chóng tìm chỗ ẩn dưới những tán cây rậm. Trái tim ai cũng đập mạnh, nhưng khi nguy hiểm qua đi, họ lại tiếp tục bước đi như chưa từng dừng lại.
Bùi Thị Hạnh nhớ nhất một đêm mưa rừng. Con đường trơn trượt khiến nhiều người ngã liên tục. Một người trong đội bị trật chân, không thể đi nhanh được. Thế là cả nhóm thay nhau mang thêm phần gùi của chị ấy.
Không ai bị bỏ lại phía sau.
Khi đoàn đến nơi giao hàng cho đơn vị bộ đội, những người lính trẻ chạy ra đón. Họ giúp dỡ những bao gạo và cảm ơn rối rít.
Nhìn thấy nụ cười của họ, Bùi Thị Hạnh cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, chị vẫn nhớ rõ con đường dưới tán rừng ấy. Giờ đây, nhiều đoạn đường đã trở thành lối đi yên bình, cây cối xanh tốt hơn xưa.
Mỗi lần nhắc lại, chị thường nói:
“Con đường ấy không chỉ chở gạo và thuốc men. Nó còn chở theo lòng dũng cảm và tình người của cả một thế hệ sống trong thời hoa lửa.”


