CON ĐƯỜNG DƯỚI TRĂNG
Đơn vị của Bình chuyên vận chuyển hàng hóa ban đêm.
Họ gọi con đường ấy là “con đường dưới trăng” – vì chỉ khi ánh trăng lên, họ mới bắt đầu di chuyển.
Ban ngày, mọi thứ bị che giấu. Ban đêm, sự sống bắt đầu.
Bình là người đi đầu.
Cậu có đôi mắt tinh, có thể nhận ra dấu hiệu nguy hiểm trong bóng tối. Nhưng điều khiến mọi người tin tưởng hơn cả là sự bình tĩnh của cậu.
Một đêm, khi đoàn đang di chuyển, Bình đột nhiên giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Có gì đó không ổn.”
Không ai thấy gì.
Nhưng họ tin cậu.
Bình tiến lên vài bước, cúi xuống. Một dấu vết rất nhỏ – đất bị xáo trộn bất thường.
“Mìn.”
Cả đoàn lạnh người.
Nếu không dừng lại kịp, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng.
Sau khi xử lý xong, một người hỏi:
“Sao cậu biết?”
Bình cười: “Không biết. Chỉ là… thấy khác.”
Nhưng thực ra, Bình từng mất một người bạn thân vì một quả mìn như thế.
Cậu không quên.
Cũng không cho phép mình quên.
Một lần khác, đoàn bị lạc trong rừng khi trời mưa lớn. Đường trơn trượt, tầm nhìn gần như bằng không.
Mọi người bắt đầu hoang mang.
“Chúng ta đi sai hướng rồi…” – ai đó nói.
Bình đứng lại.
Cậu nhìn lên bầu trời – không thấy trăng. Nhìn xuống đất – chỉ là bùn.
Nhưng rồi cậu nhớ lại cách nước chảy, hướng gió, độ dốc của địa hình.
“Đi theo tôi.”
Cậu dẫn đoàn đi một hướng khác.
Sau nhiều giờ, họ ra được con đường quen thuộc.
Không ai nói gì, nhưng ánh mắt đều thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối.
Chiến tranh kết thúc, Bình trở về.
Có người hỏi:
“Cậu sẽ làm gì tiếp?”
Bình nhìn xa xăm:
“Tôi sẽ tìm một con đường khác.”
Không còn bom đạn.
Không còn đêm tối.
Nhưng vẫn cần người dẫn đường.
Bình hiểu rằng, điều mình học được không chỉ là cách đi trong rừng.
Mà là cách giữ bình tĩnh giữa hỗn loạn.
Cách nhìn thấy lối đi khi mọi thứ tưởng như vô định.
Và đó là điều sẽ theo cậu suốt cuộc đời.


