Con đường gánh gạo ban đêm
Ban ngày, con đường làng im lìm như bị bỏ hoang. Nhưng khi đêm xuống, từng bóng người lặng lẽ xuất hiện. Bà Mận cùng mấy chị em trong làng gánh gạo tiếp tế cho bộ đội. Mỗi quang gánh nặng trĩu, bước đi phải thật nhẹ để không gây tiếng động.
Có đêm, máy bay địch quần thảo liên tục, ánh pháo sáng soi rõ cả cánh đồng. Mọi người phải nằm rạp xuống ruộng, lấy rơm che lên người. Bà Mận thì thầm: “Còn gạo là còn bộ đội, còn nước”. Chính suy nghĩ ấy giúp bà vượt qua sợ hãi.
Nhiều năm sau hòa bình, con đường gánh gạo được trải nhựa, xe cộ qua lại tấp nập. Nhưng với bà Mận, mỗi bước chân trên con đường ấy vẫn như vang vọng tiếng gió đêm và lời thầm hứa với Tổ quốc.


