Bài viết

Con đường gùi đạn

An Giang04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng núi, có một con đường mòn nhỏ, chỉ đủ một người đi. Con đường ấy nối hậu phương với trận địa. Ban ngày, nó yên ắng, chỉ có tiếng chim. Ban đêm, nó rộn ràng bước chân của dân công gùi đạn.

Chị Sáu là người gùi đạn giỏi nhất. Vai chị nhỏ nhưng sức chịu đựng phi thường. Mỗi chuyến chị gùi gần ba mươi ký đạn, đi qua dốc cao, qua suối sâu. Có lần chân chị sưng to, nhưng chị vẫn đi. Chị nói: “Đạn tới chậm là bộ đội chết.”

Đêm ấy, trời mưa tầm tã. Con đường trơn như đổ mỡ. Đoàn dân công vẫn phải đi, vì trận địa đang thiếu đạn. Chị Sáu đi đầu, tay cầm đèn dầu nhỏ che bằng mo cau. Đèn yếu, nhưng đủ để thấy lối.

Đến đoạn dốc nguy hiểm, một người phía sau trượt chân, bao đạn rơi xuống vực. Ai cũng hoảng. Nếu mất đạn, trận địa sẽ thiếu. Chị Sáu không chần chừ, cột dây quanh người, rồi lần xuống vực kéo bao đạn lên. Mưa làm đá trơn, chị trượt ngã nhiều lần, tay rớm máu.

Cuối cùng, chị kéo được bao đạn lên. Đoàn tiếp tục đi. Khi đến nơi, bộ đội nhận đạn, vui mừng như nhận sự sống. Một chiến sĩ trẻ nắm tay chị Sáu: “Nhờ chị mà tụi em có đạn đánh giặc.”

Chị Sáu cười, nhưng mặt tái đi vì lạnh và mệt. Về đến nhà, chị ngã bệnh nặng. Nhưng chỉ vài ngày sau, chị lại gùi đạn tiếp.

Sau hòa bình, con đường mòn ấy được gọi là “con đường gùi đạn”. Người ta dựng bia đá ghi công dân công hỏa tuyến. Trong đó có tên chị Sáu. Con đường nhỏ bé ấy đã chứng kiến biết bao bước chân thầm lặng. Và chính những con đường như thế đã góp phần quyết định thắng lợi, vì nó chở không chỉ đạn dược mà còn chở cả ý chí và lòng yêu nước của nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn