Con Đường Hạnh Phúc Và Những Nhát Đục Trên Vách Đá
Người ta gọi con đường nối từ Hà Giang đi bốn huyện vùng cao là "Con đường Hạnh Phúc", nhưng với hàng vạn TNXP chúng tôi ngày ấy, đó là con đường của máu, mồ hôi và những ý chí sắt đá hơn cả đá tai mèo. Khi bắt đầu, chúng tôi không có máy xúc, không có phương tiện hiện đại, chỉ có xà beng, búa tạ và những nhát đục thủ công để phá đá mở lối.
Đáng sợ nhất là đoạn dốc Mã Pì Lèng. Vách đá dựng đứng, dưới chân là vực thẳm sâu hàng trăm mét với dòng sông Nho Quế nhỏ như sợi chỉ. Để đục lỗ cho thuốc nổ, đội cảm tử chúng tôi phải buộc dây thừng quanh bụng, thả mình lơ lửng giữa trời và vách đá. Tôi nhớ có những ngày gió rít qua khe đá như muốn hất văng tất cả xuống vực, tay tôi lạnh cóng không cầm nổi búa nhưng vẫn phải nện thật chính xác vào cán đục.
Có những đồng chí đã hy sinh khi đá lở, có người ngã xuống vì kiệt sức, nhưng không ai bỏ cuộc. Mỗi mét đường tiến lên là một niềm vui vỡ òa. Chúng tôi ăn cơm nắm với muối gừng, ngủ trong hang đá, lấy tiếng hát át tiếng đục đá. Khi con đường hoàn thành vào năm 1965, lần đầu tiên ô tô lên được Đồng Văn, bà con người Mông, người Dao xuống đường nhảy múa, vui sướng khóc như trẻ nhỏ. Cái tên "Hạnh Phúc" không phải tự nhiên mà có, nó là hạnh phúc của sự khai sáng, của sự kết nối giữa miền xuôi và miền ngược, là tượng trưng cho sức mạnh của tuổi trẻ có thể dời non lấp bể.


