CON ĐƯỜNG HÀNH QUÂN
Câu chuyện là hồi ức về những con đường hành quân thời chiến – nơi in dấu bước chân người lính, mồ hôi, máu và những cuộc chia tay không lời.
Trong chiến tranh, con đường không chỉ để đi. Nó là nơi thử thách sức chịu đựng, là nơi chứng kiến sự sống còn của người lính.
Những con đường hành quân của chúng tôi phần lớn là đường rừng, đường mòn, đường đất lầy lội. Không có biển chỉ dẫn, chỉ có người đi trước mở lối. Mỗi bước chân đều phải cẩn trọng, vì có thể là mìn, là phục kích, là bom còn sót lại.
Con đường hành quân thường bắt đầu từ lúc trời chưa sáng. Đi trong im lặng, mỗi người giữ một khoảng cách vừa đủ. Không ai nói nhiều. Tiếng thở, tiếng bước chân hòa vào nhau, thành nhịp điệu quen thuộc.
Có những đoạn đường đi mãi không hết. Vai nặng vì ba lô, chân đau vì dép mòn. Nhưng không ai kêu ca. Bởi phía trước còn đồng đội, còn nhiệm vụ.
Tôi nhớ có con đường mà chúng tôi đi qua nhiều lần. Mỗi lần đi là thiếu đi một người. Có người ngã xuống vì bom, có người vì bệnh, có người vì kiệt sức. Con đường ấy không nói, nhưng nó nhớ rất rõ.
Sau chiến tranh, tôi có dịp quay lại một vài con đường cũ. Cây cối đã mọc lại, đất đã phẳng hơn. Nhưng trong ký ức tôi, con đường ấy vẫn còn nguyên những bước chân năm xưa.
Con đường hành quân dạy người lính một điều: chiến tranh không chỉ diễn ra trong những trận đánh, mà còn trong từng bước đi thầm lặng, bền bỉ, không lùi.



