Con đường hành quân
Ông Nguyễn Quang Năm kể rằng trong những năm chiến đấu, điều ông nhớ nhất là những lần hành quân.
Có những chặng đường phải đi bộ nhiều giờ qua rừng núi.
Ba lô mang trên vai khá nặng, đường lại dốc và trơn.
Nhiều người mệt nhưng vẫn cố gắng theo kịp đơn vị.
Ông kể có lần một đồng đội bị mệt, những người còn lại thay nhau mang giúp đồ.
Theo ông, trong hoàn cảnh ấy không ai nghĩ đến chuyện bỏ lại người bên cạnh.
Mọi người sống với nhau rất tình cảm và coi nhau như anh em.
Đến lúc nghỉ, họ thường tranh thủ kể chuyện quê nhà cho nhau nghe.
Có người nhớ cha mẹ, có người nhớ vợ con, có người chỉ mong sớm được trở về.
Những câu chuyện rất bình thường nhưng giúp mọi người có thêm tinh thần.
Ông bảo rằng bây giờ nhìn lại, những con đường ngày ấy vẫn còn trong ký ức rất rõ.
Chiến tranh đã qua nhiều năm nhưng ông vẫn nhớ những người từng cùng mình hành quân.
Nhiều người đã hy sinh, chỉ còn lại những câu chuyện để người sau nhắc nhớ.
Ông mong những câu chuyện ấy được kể lại cho thế hệ trẻ.
Bởi theo ông, hiểu về quá khứ mới càng trân trọng cuộc sống hôm nay



