Con Đường Hòa Bình
Con Đường Hòa Bình
Nhiều năm sau chiến tranh, con đường đất năm xưa giờ đã được trải nhựa phẳng lì. Hai bên đường là hàng cây xanh mát và những ngôi nhà mới mọc lên san sát.
Tuấn trở về quê sau thời gian dài sống xa xứ. Bước trên con đường cũ, cậu không khỏi bồi hồi nhớ lại những ngày nơi đây chìm trong khói lửa.
Ngày ấy, con đường này từng là nơi bộ đội hành quân và dân làng chạy trú bom mỗi đêm. Biết bao dấu chân đã đi qua trong sợ hãi và hy vọng.
Giờ đây, trẻ con tung tăng đạp xe đến trường, tiếng cười vang lên dưới bầu trời bình yên.
Tuấn dừng lại trước cây cầu nhỏ đầu làng rồi lặng im nhìn dòng sông trôi chậm phía dưới. Những ký ức đau thương dường như đã lùi xa theo năm tháng.
Một cụ già đi ngang khẽ nói: “Hòa bình đẹp thật cháu nhỉ.”
Tuấn mỉm cười gật đầu.
Giữa những đổi thay của quê hương, con đường năm nào giờ đã trở thành biểu tượng cho hành trình đi qua thời hoa lửa để chạm đến những tháng ngày yên bình và đầy hy vọng.


